Chương 88: Ngửa bài
Trần Ca thấy cô của Phạm Úc phối hợp như vậy, anh cũng chủ động tiến về phía trước, nhặt bức tranh ở dưới đất lên.
Trên tờ giấy trắng vẽ một căn phòng màu đen, trong phòng chen chúc những hình người tí hon màu đỏ, ở nơi mà tất cả những người tí hon màu đỏ không chịu lại gần, còn có một người tí hon màu đen vô cùng bắt mắt.
“Đây là bức tranh trong đó có tôi mà chị nói? Làm sao chứng minh được?” Trần Ca sẽ không chỉ dựa vào một bức tranh mà tin tưởng đối phương.
“Những người trong bức tranh của Phạm Úc luôn có màu đỏ, đây cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy người tí hon màu đen xuất hiện, nghĩ rất lâu mới chắc chắn rằng người nhỏ màu đen này chính là cậu, bởi vì một tháng gần đây, chỉ có mình cậu là người ngoài đã ra vào nhà tôi.” Cô của Phạm Úc đứng trong góc phòng vệ sinh, những giọt nước mưa trên người cô rơi xuống đất, tạo ra âm thanh tí tách, tí tách.
“Chỉ có thế? Vậy những người tí hon màu đỏ này là gì? Người tí hon màu đen và người tí hon màu đỏ thì có điểm gì khác nhau?”
Cô của Phạm Úc đứng trong bóng tối âm thầm nhìn Trần Ca, chính vào lúc Trần Ca tưởng rằng đối phương sẽ không nói ra sự thật, cô đột nhiên mở lời: “Những người tí hon màu đỏ tượng trưng cho quỷ, lần đầu tiên tôi thấy màu đen, chắc là tượng trưng cho con người.”
“Quỷ?”
“Tôi biết cậu không tin, nhưng có một số thứ thật sự là không nói rõ được.” Giọng nói của cô Phạm Úc bình tĩnh, dường như cô đã nghĩ kỹ những lời này từ lâu rồi: “Trước khi cha mẹ Phạm Úc xảy ra chuyện, tôi đã biết rằng Phạm Úc có thể nhìn thấy những thứ mà người thường không thấy được, cha mẹ thằng bé cũng biết chuyện này, nhưng họ vốn không tin vào những thứ như ma quỷ.”
“Cha mẹ của Phạm Úc đều không tin, tại sao cô lại tin?” Lòng hiếu kì của Trần Ca bị khơi ra.
“Lúc đầu không ai biết rằng Phạm Úc có năng lực này, cho tới khi chồng và hai đứa con của tôi qua đời vì tai nạn, đó là khoảng thời gian tăm tối nhất trong cuộc đời tôi, chỉ cần nhìn thấy ảnh của bọn họ tôi liền đau khổ khóc lóc, mỗi lúc như vậy, Phạm Úc đều lấy tranh của thằng bé đến tìm tôi, trong căn phòng màu đen vẽ hai người nhỏ màu đỏ, thằng bé nói hai người nhỏ màu đỏ đó chính là em trai và em gái.”
Trong ánh mắt của cô Phạm Úc có một chút ấm áp hiếm thấy: “Lúc đầu tôi cũng không tin, cứ nghĩ Phạm Úc đang dỗ để tôi vui lên, nhưng những bức tranh Phạm Úc vẽ càng ngày càng nhiều, tôi dao động rồi. Tôi tìm đến Phạm Úc, hỏi em trai và em gái của thằng bé hiện đang làm gì, thằng bé miêu tả vô cùng chi tiết, trong đó còn có một số thói quen nhỏ mà con tôi có, những điều ấy chỉ có người làm mẹ như tôi mới biết được.”
“Vì thế cô liền tin rằng Phạm Úc có thể nhìn thấy hồn ma?”
“Đúng vậy, có lẽ chính bản thân tôi cũng mong rằng tất cả những điều này là thật, thậm chí có lúc tôi còn nghĩ rằng trên người Phạm Úc có bóng dáng con của tôi.”
“Cho dù đây là thật, chỉ dựa vào một bức tranh cũng không nói lên được điều gì, lẽ nào những người bị Phạm Úc vẽ trong tranh đều sẽ chết?”
“Cậu có thể xem mặt còn lại của bức tranh này.”
Dưới sự gợi ý của cô Phạm Úc, Trần Ca lật bức tranh lại, trên mặt giấy trắng vẽ một cái giếng khô, bên trong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền