Chương 95: Tất cả đều là đồng phục
“Sau khi đi vào, cấm chụp ảnh, cấm quay video. Bên trong có bốn cảnh tượng nhỏ, theo thứ tự là Phòng Học Cuối Cùng, Phòng Vệ Sinh Thứ Năm, Bút Tiên, Giếng Sâu, manh mối về cửa ra giấu ở bên trong bốn cảnh tượng đó, nhất định phải trải nghiệm toàn bộ mới có thể tìm được đường ra.” Trần Ca nhìn đi nhìn lại cái bản cam kết không truy cứu trách nghiệm mà hai người họ vừa ký, anh nhất định phải cẩn thận, bởi vì có khả năng hai bản cam kết này sẽ được dùng đến sớm thôi.
“Đây cũng đâu phải lần đầu tiên chúng tôi đi nhà ma, những chuyện anh nói chúng tôi đều biết hết rồi.” Phí Hữu Lượng đẩy kính mắt, nhìn vào trong nhà ma: “Bầu không khí cũng không tệ lắm nhỉ.”
“Nếu như các cậu đã hiểu thì tôi cũng sẽ không nhiều lời nữa.” Trần Ca vốn còn muốn giới thiệu đơn giản cho họ về các cảnh tượng nhỏ một chút nhưng mà nhìn vào hiện tại thì có lẽ cũng không cần làm vậy nữa: “Đi theo tôi.”
Trần Ca dẫn hai người trẻ tuổi đó đi đến chỗ cửa ra vào của cảnh tượng Đêm Cương Thi Sống Lại ở tầng một, hai người bọn họ đều nhìn thấy được cảnh tượng cũ kỹ cùng mô hình các con rối hình người chất lượng kém ở cảnh tượng Đêm Cương Thi Sống Lại này.
“Đây là phong cách của mười mấy năm trước rồi.”
“Theo lý mà nói thì những cái cảnh tượng mà anh dựng lên này tôi thấy thu vé vào cửa 20 tệ là đang lừa gạt người tiêu dùng đấy.”
Chu Giai Ninh cùng Phí Hữu Lượng trực tiếp đi vào giữa cảnh tượng Đêm Cương Thi Sống Lại, vuốt vuốt bụi bám trên con rối hình người: “Đã bao lâu không có người vào đây vậy?”
“Xem ra là chỗ này không thể kinh doanh nổi nữa rồi, quả nhiên những bình luận khen ngợi nhiều sao của mọi người cũng chỉ là giả thôi.”
“Hai người nói đủ chưa?” Trần Ca nâng tấm ván gỗ trên đất lên: “Cửa vào cảnh tượng ở chỗ này.”
“Ở tầng hầm sao?” Hai người trẻ tuổi cũng không cảm thấy xấu hổ, xách theo túi xách đi ra khỏi cảnh tượng Đêm Cương Thi Sống Lại, đứng ở trên bậc thang đi thông xuống tầng hầm.
Hàng lang u ám, không thể nhìn thấy điểm tận cùng, cửa phòng học ở hai bên mở một nửa, có thể nhìn thấy một bóng đen lờ mờ đang đi xuyên qua các lớp học, còn chưa đi vào mà đã cảm nhận được một luồng khí lạnh bốc từ dưới đất lên.
“Cái này... Cũng coi như là hơi giống một chút.”
Chờ đến khi hai người đó tiến hẳn vào trong cảnh tượng Trường Trung học Mộ Dương thì Trần Ca đứng ở trên hô một câu: “Nếu như quá sợ hãi thì có thể hướng về phía camera giám sát để xin giúp đỡ, nhân viên trong nhà ma sẽ đưa hai người ra.”
Trần Ca khép tấm ván gỗ lại, chợt nhớ tới trong cảnh tượng Trường Trung học Mộ Dương không hề được lắp đặt camera giám sát, và hình như cũng không có một lối thoát nào khác, ban nãy anh nói trong này ẩn giấu nhiều manh mối về cửa ra cũng chỉ là do anh nói bừa mà thôi: “Đợi lát nữa mình thử đi vào xem thế nào vậy, chỉ mong là hai tên nhóc ngu dốt kia không chơi đến mức bị hủy hoại là được rồi.”
Anh bảo Từ Uyển ra đứng ở cửa để duy trì trật tự, còn mình thì mặc áo blouse của bác sĩ nát sọ vào, đi vào phòng tổng điều khiển chuyển nhạc nền của cảnh tượng thành “Black Friday”, sau đó ôm một hộp phù hiệu cùng ảnh chụp mà Phạm Úc đã đưa cho anh, đi vào trong cảnh tượng Trường Trung học Mộ Dương.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền