ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hệ Thống Nhà Ma

Chương 96. Trò chơi bắt đầu

Chương 96: Trò chơi bắt đầu

Phòng Học Cuối Cùng chính là nơi mà đến Trần Ca cũng không muốn ở lâu, thế mà Phí Hữu Lượng và Chu Giai Ninh cứ thoải mái đi vào như vậy.

Có vài vật kỳ lạ gì đó hình như đang trộn lẫn vào không khí trong phòng, đi vào giữa phòng học, có một cảm giác giống như bị ném vào hồ nước sâu vậy, xung quanh luôn luôn tồn tại một loại cảm giác áp bách không thể tả bằng lời, ngay cả hô hấp cũng cảm thấy khó khăn.

“Hữu Lượng, hay là để tôi đứng bên ngoài chờ anh nhé?” Căn phòng học này âm u hơn nhiều so với hành lang, Chu Giai Ninh đứng ở phía sau Phí Hữu Lượng, sắc mặt khó coi, trán cậu ta chảy đầm đìa mồ hôi.

“Trước khi vào nhà ma chúng ta đã nói gì với nhau? Cùng tiến cùng lui, sau bây giờ mới bắt đầu mà cậu đã sợ hãi rồi hả?” Tâm trạng Phí Hữu Lượng càng ngày càng bực bội, những bộ đồng phục sẫm màu xung quanh rõ ràng chỉ là những bộ quần áo rất bình thường thôi, thậm chí còn kém rất nhiều so với đạo cụ của đoàn làm phim kinh dị, nhưng chính những bộ đồng phục trông rất bình thường này lại khiến cho cậu ta không dám đến gần.

Hiển nhiên Chu Giai Ninh không nhận ra rằng đồng đội của mình đã bị hoảng loạn, cậu ta hơi dè dặt, thì thầm: “Anh nói thử xem mấy nhân viên của nhà ma có thể trốn ở chỗ nào được? Bọn họ có thể đột nhiên nhảy ra từ trong bộ đồng phục hay không nhỉ?”

“Tôi cũng không rõ lắm, những nhà ma bình thường chắc sẽ làm như vậy.” Phí Hữu Lượng di chuyển về phía bục giảng, cậu ta nắm chặt nắm đấm, đi qua giữa hai hàng bàn học mà cũng không có phát sinh ra chuyện gì kinh khủng cả: “Hình như trong phòng không có ai.”

“Nếu như không có diễn viên trốn trong này thì tại sao phải tốn nhiều sức lực để bố trí cảnh này như vậy? Trên bàn khắc nhiều chữ bằng máu như thế, còn cố ý đặt đồng phục cũ nát vào đây nữa chứ.” Chu Giai Ninh nói xong vẫn còn nhìn thoáng qua chỗ cửa phòng: “Hơn nữa, vừa nãy cửa phòng học hình như là tự động mở ra, giống như là có người đang dụ dỗ chúng ta đi vào vậy.”

“Chắc là bị gió thổi thôi.” Phí Hữu Lượng quay đầu lại trừng mắt nhìn Chu Giai Ninh: “Thay vì cậu tốn thời gian để nói chuyện vô nghĩa, thì không bằng đến đây tìm lối ra và cơ quan đi.”

“Đừng giận mà, không phải là tôi đang phân tích giúp anh đấy sao?” Chu Giai Ninh đi đến một chỗ khác trong phòng học, vóc người cậu ta cường tráng, khi đi ngang qua giữa các hàng ghế trong phòng học thì không cẩn thận động rơi bộ đồng phục trên ghế.

Cậu ta vốn chẳng thèm để ý, cũng không định đi nhặt, trực tiếp giẫm một bước vào bộ đồng phục, đi đến cửa sau của phòng học: “Đúng là chẳng có gì đáng sợ cả, mình còn tưởng rằng lúc đi qua bàn học sẽ có vật gì đó nhảy ra chứ...”

Nói được một nửa thì giọng của Chu Giai Ninh càng ngày càng nhỏ, sau khi cậu ta xoay người mới phát hiện, phòng học giống hệt như lúc ban đầu, giống như chưa từng có gì xảy ra vậy.

“Lúc mình đi qua hình như đã làm rơi một bộ đồng phục mà nhỉ. Hữu Lượng, anh nhặt bộ đồng phục đó lên rồi sao?”

“Đồng phục rơi trên mặt đất sao? Sao tôi không nhìn thấy chứ?” Phí Hữu Lượng đang đứng ở một góc phòng học, khoảng cách giữa hai người lúc này là vài cái bàn.

“Gặp ảo giác rồi sao?” Chu Giai Ninh quay lại theo đường cũ, cậu ta

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip