Chương 74: Một dấu hỏi vẫn chưa đủ
Ngưỡng Lương: ??? Hả?
Lâm Lập: Chú, cháu sợ thành tích phen này lại để người ngoài hưởng mất, cho nên lần này không định gọi cho tổng đài. Nhưng nếu chú đang ở nhà nghỉ ngơi, việc này chú giao cho đồng nghiệp sao? Cháu đợi lát nữa thời cơ thích hợp, sẽ gửi thẳng cho chú số 1, chú cứ bảo đồng nghiệp đang trực ca dẫn người tới là được.
Có thể thấy bằng mắt thường, đại não của Ngưỡng Lương đã lại một lần nữa ngừng suy nghĩ.
Bởi vì bên kia cứ hiện mãi dòng chữ
"đối phương đang nhập..."
, nhưng lại chẳng có một tin nhắn nào được gửi tới.
"Ngưỡng Lương đã bắt đầu một cuộc gọi thoại."
Lâm Lập bắt máy.
“Lâm Lập! Cậu định làm cái quái gì thế hả?” Lâm Lập vừa bắt máy đã nghe thấy lời chào hỏi “thân thương” từ Ngưỡng Lương.
“Chú, cháu biết chú đang rất vội, nhưng chú cứ bình tĩnh đã.”
Bởi vì lát nữa chú còn vội hơn nữa.
“Đầu tiên, chú à, lần này để thâm nhập hang hùm, cháu cần phải tiết lộ một vài thông tin cá nhân để lấy được lòng tin của thế lực thù địch, vì vậy bây giờ cháu tên là Bạch Bất Phàm, Lâm Lập đã chết rồi, lát nữa nếu chú tới, tuyệt đối đừng gọi cháu là Lâm Lập nhé, cứ coi như không có người này.
Nếu là đồng nghiệp của chú, vốn dĩ không quen biết cháu thì không sao cả.”
“Còn nữa, đồn cảnh sát của các chú hôm nay có hoạt động cải tạo cộng đồng đúng không, trong đó có một nam phạm nhân hưởng án treo thì phải, cẩn thận một chút, hắn là nội gián, sẽ truyền tin về hành động của các chú, tình hình cụ thể là thế này...
Vì vậy lát nữa khi hành động, các chú chú ý tránh mặt hắn một chút, nhưng đừng lộ liễu quá, không thì thân phận nằm vùng của cháu sẽ bị bại lộ, cháu đề cử mấy cách như sau...”
Lâm Lập đương nhiên phải báo tin này cho Ngưỡng Lương trước.
Ngưỡng Lương im lặng tiêu hóa những thông tin này, sau một hồi lâu, mới nặn ra được một câu:
“Cái thằng nhóc trời đánh này...”
Ngưỡng Lương thực sự là không nói ra không chịu được.
Lâm Lập lắc đầu.
May mà mình không chấp nhận để Ngưỡng Lương làm cha mình, nếu không bản thân cũng sẽ trở thành một người vô văn hóa như vậy.
Mẹ nó chứ, ta ghét cay ghét đắng nhất là cái bọn nói tục chửi bậy.
“Vậy là Lâm Lập, bây giờ cậu lại định tái diễn lại kịch bản lần trước hả?” Đại não của Ngưỡng Lương cuối cùng cũng gắng gượng hoạt động trở lại, cất tiếng hỏi.
“Cũng xem như là vậy.” Lâm Lập gật đầu, mặc dù chỉ có Bạch Bất Phàm đứng bên cạnh mới nhìn thấy.
“Không phải cậu nói người bạn kia của cậu chỉ biết mỗi trại gà Khinh Tước thôi sao?” Ngưỡng Lương lớn tiếng hỏi.
“Ờm... cháu lại kết giao thêm bằng hữu mới.” Lâm Lập gãi đầu đáp.
“Mẹ kiếp, suốt ngày cậu kết giao với cái loại bạn bè gì thế hả! Rốt cuộc là cậu quen biết đám người này từ đâu ra?” Sau một thoáng im lặng, Ngưỡng Lương thật sự có chút suy sụp.
Ông thật sự không tài nào hiểu nổi, một học sinh có thể thi đỗ vào Trung học Nam Tang như Lâm Lập, rốt cuộc là có kênh thông tin từ đâu ra.
Nhân tài trong thiên hạ thật sự nhiều đến vậy sao?
“Cuộc sống không thiếu cái đẹp, chỉ thiếu đôi mắt biết phát hiện ra cái đẹp mà thôi.” Lâm Lập trả lời.
Ngưỡng Lương: “...”
Câu này mà cũng dùng như thế được à?
“Tiểu Lâm à, cháu nói cho chú Ngưỡng biết địa danh mà bạn cháu đã nói đi, chúng ta sẽ cử cảnh sát chìm đến theo dõi và
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền