ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hệ Thống Rất Trừu Tượng, May Mà Ta Cũng Thế

Chương 80. Tống Lộ Bình Ta bất phàm, xin lỗi ngươi!

Chương 80: Tống Lộ Bình Ta bất phàm, xin lỗi ngươi!

Thành ngữ này không phải là “quá tam ba bận” sao?

“Tiểu Lâm, lúc nãy ngươi nói là… sự bất quá ngũ?”

“Vâng vâng.” Lâm Lập gật đầu.

Sir à, ta cũng đâu có muốn, đều là vấn đề của hệ thống cả.

Ngưỡng Lương hít một hơi thật sâu, thầm bẻ ngón tay đếm, một hai ba bốn… nghĩa là vẫn còn hai lần nữa.

“Tiểu Lâm… có phải hai đứa còn biết mấy trại gà khác ở đâu nữa không?” Ngưỡng Lương nheo mắt hỏi.

“Không có chuyện đó đâu.” Lâm Lập lắc đầu.

“Biết mà không báo cũng là hành vi phạm pháp đấy.” Ngưỡng Lương tiếp tục.

“Thế thì cũng không có chuyện đó.”

“Bất Phàm, vậy ngươi thì sao, có biết không?”

“Ta? Ta cũng không biết, ta toàn nghe theo Lâm Lập thôi. Hôm nay là lần đầu ta tới nơi thế này, sợ chết khiếp.” Bạch Bất Phàm lắc đầu, không hề tỏ ra sợ hãi.

Lâm Lập tán thưởng nhìn Bạch Bất Phàm một cái rồi giơ ngón tay cái lên. Bạch Bất Phàm cũng vỗ nhẹ lên ngực mình, ra hiệu cứ yên tâm giao việc cho hắn.

“Lần sau hai đứa có giơ ngón cái với vỗ ngực thì né ta ra một chút được không? Cảm giác hơi thiếu tôn trọng ta rồi đấy.” Ngưỡng Lương cười như không cười.

Bạch Bất Phàm và Lâm Lập lập tức ăn ý nhìn ra ngoài cửa sổ xe, huýt sáo.

Nếu hai đứa nhóc này mà không biết thông tin về mấy trại gà khác, ta đổi sang họ Lâm luôn cũng được.

Nhưng Ngưỡng Lương chỉ thở dài một hơi, cũng không tiếp tục truy hỏi nữa.

Thật ra, nếu mình dùng chuyện này để mách phụ huynh chúng, hoặc trực tiếp viện dẫn pháp luật ra, có lẽ có thể uy hiếp được Bạch Bất Phàm và Lâm Lập.

Còn huynh đệ ư? Tình huynh đệ ba gậy là tan, khẩu cung toàn tên huynh đệ.

Nhưng không cần thiết phải làm vậy, làm thế có hơi bạc bẽo, chỉ tổ đả kích sự tích cực của hai đứa nhỏ.

—— Dù cho sự tích cực của chúng nó có hơi lệch lạc đi chăng nữa.

“Hi vọng đúng là sự bất quá ngũ.” Ngưỡng Lương chỉ đành thở dài.

“Ta đây là một người vô cùng giữ chữ tín.” Lâm Lập kiêu ngạo vỗ ngực.

Nghe vậy, tâm trạng Ngưỡng Lương tốt lên mấy phần, đang định khen một câu thì nghe Bạch Bất Phàm hỏi: “Vậy còn chín mươi phần kia thì sao?”

“Không giữ chữ tín chứ sao.” Lâm Lập đáp trong một nốt nhạc.

Tiền đề của “sự bất quá ngũ” là hệ thống không ban bố nhiệm vụ liên quan nữa. Nếu nó lại nổi điên bắt ta đi một con đường đến cùng, thì sự việc có lẽ thật sự sẽ “quá ngũ” mất.

Ngưỡng Lương: “?”

“Thang điểm một trăm à?!”

Ngưỡng Lương nhấn mạnh chân ga.

Hai thằng nhóc trời đánh, ta tông chết các ngươi!

Nhưng không tông chết.

Rốt cuộc Ngưỡng Lương vẫn mềm lòng.

An toàn về đến đồn, biên bản cũng đã ghi xong.

Lâm Lập và Bạch Bất Phàm đứng ở cổng chờ Ngưỡng Lương đưa về —— Ngưỡng Lương còn có chút việc cần giải quyết trước ở bên trong.

“Lát nữa ngươi về thẳng trường hay sao?” Lâm Lập chụp xong “ảnh thẻ” cho Bạch Bất Phàm, trả lại điện thoại cho hắn rồi hỏi.

“Chắc chắn phải về ký túc xá, lát nữa ta có việc gấp cần làm. Đúng rồi Lâm Lập, tối nay ta đăng nhập lại tài khoản ổ đĩa mạng nhé, nhưng ta dùng trên di động thôi, ngươi cứ dùng trên máy tính, không ảnh hưởng gì đâu.” Bạch Bất Phàm nói.

“Cái thiên phú mang đến Giới Sắc môn của ngươi đâu rồi?” Lâm Lập không nhịn được cười, “Ngươi đúng là chiến sĩ giới sắc nhị phân quen thuộc, giới sắc chỉ có 0 và 1.”

“Giới Sắc môn nói trước khi ta đến thì

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip