ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 196

Nàng trèo qua cửa sổ vào trong, vừa vào đã nhìn thấy người đang ngồi dưới đất. Từ hôm Thân Đồ Đào phân hồn nhập vào cây đào đến nay, thân thể hắn vẫn chưa từng di chuyển.

Hắn vẫn ngồi yên ở đó, nghe thấy động tĩnh thì chậm rãi mở mắt, ánh mắt chuẩn xác rơi lên người nàng vừa lộn vào trong.

Tuyên Chi nhất thời chưa phản ứng kịp.

"Đây là gì? Kiếm à?"

Được hắn đáp lại, trái tim treo lơ lửng của Tuyên Chi cũng buông xuống được một chút, nhưng chỉ là một chút mà thôi, vì Thân Đồ Đào trước mắt tuy không còn là khúc gỗ chết gọi mãi không thưa nữa, nhưng nhìn vẫn khác trước, nàng cẩn thận hỏi:

"Ngài bây giờ có đủ ngũ giác chưa? Đã dung hợp xong với phân thân rồi à?"

Giọng nói của Thân Đồ Đào lướt qua bên tai nàng, lạnh nhạt đáp:

"Kiếm Lục Vân, là thanh kiếm trong tay Chiến Thần."

Tuyên Chi liền trở tay nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng xoa các đốt ngón tay, nhíu mày nói:

"Ngài dung hợp mà cần lâu vậy à?"

Thân Đồ Đào đang dung hợp với thể sống trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ, cảm giác chân thực đang dần dần truyền vào cơ thể vốn đã chết lặng của hắn. Đã hơn một tháng rồi mà mới chỉ dung hợp được một phần. Hắn chết trong một thế giới, sống lại trong một thế giới khác, hiện tại hai dòng sức mạnh này đang tranh đấu trong cơ thể hắn:

"Nó hình như đã phát hiện ra, có một loại sức mạnh quy tắc khác có thể chống lại nó."

Thân Đồ Đào khẽ hừ một tiếng qua mũi để đáp lại. Hắn hơi nghiêng đầu, mái tóc bạc trắng rơi khỏi vai, ánh mắt dừng trên gương mặt nàng. Hắn nghĩ rằng được gặp nàng, mình nên cảm thấy vui vẻ, chỉ tiếc rằng cảm xúc vui sướng vẫn chưa khôi phục trong cơ thể hắn, thất tình lục dục vẫn còn một phần chưa thức tỉnh.

Thân Đồ Đào ánh mắt vẫn dừng trên bàn tay hai người đang đan vào nhau, thấy vì đầu ngón tay nàng mà da tay mình nổi gai ốc:

"Tạm thời... chưa."

Tuyên Chi xoay mắt chạm phải đôi đồng tử đỏ thẫm yên tĩnh như nước kia, nét vui mừng trên mặt chậm rãi hóa thành nghi ngờ, nhíu mày hỏi:

"Thân Đồ Đào?"

Thân Đồ Đào muốn rút tay lại nhưng lại luyến tiếc sự mềm mại ấm áp hiếm hoi ấy, nhất thời rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Cảm giác là thứ đầu tiên khôi phục trong các giác quan của Thân Đồ Đào, cho nên cảm xúc khi tiếp xúc với da thịt lúc này trở nên vô cùng nhạy cảm. Tuyên Chi cứ bóp nhẹ xoa vuốt ngón tay hắn như vậy, đầu ngón tay mềm mại ma sát làn da khiến người ta không khỏi rùng mình.

Toàn thân hắn căng cứng, dù cố nhịn, cơ thể dưới lớp áo vẫn khẽ run rẩy.

Hắn không kiểm soát được lực, nắm quá chặt khiến mu bàn tay nàng bị ấn đến đỏ lên, nàng đau đến kêu khẽ một tiếng, nói:

"Nhẹ tay thôi."

Thân Đồ Đào nuốt nước bọt, yết hầu trượt lên trượt xuống, giọng khàn khàn:

"Có một chút trở ngại."

Tuyên Chi không hay biết gì, nghi hoặc nhìn hắn:

"Trở ngại gì?"

Tuyên Chi liền trở tay nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng xoa các đốt ngón tay, nhíu mày nói:

"Ngài dung hợp mà cần lâu vậy à?"

Tuyên Chi ngồi sát lại, đưa tay đặt vào lòng bàn tay hắn:

"Có cảm giác không?"

Đầu ngón tay lạnh băng của Thân Đồ Đào lướt qua lòng bàn tay nàng, nhẹ nhàng xoa đầu ngón tay, sau đó đan vào các kẽ ngón tay nàng mà siết lại:

"Ừm, mềm mại, ấm áp, nhỏ bé."

Người đang nắm tay nàng lập tức thả lỏng ra.

Tuyên Chi giật mình:

"Nó phát hiện ra ta rồi?"

Nghĩ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip