ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 197

Chư thần Tiên giới chẳng coi trọng nơi quỷ quái như Bắc Minh. Thân Đồ Đào thì một lòng nghiên cứu trận pháp trên xương cốt và da thịt mình, hoàn toàn làm ngơ với những thế lực muốn lôi kéo hắn. Ngược lại, hắn lại giữ được sự thanh thản giữa những tranh đấu của Tiên giới. Cuối cùng, nhờ công đức trấn phong vạn quỷ mà hắn ngồi lên vị trí Chính thần.

Tuy không trực tiếp tham gia vào cuộc tranh đoạt giữa các thần, nhưng vì oán hồn trong thiên địa đều tụ về Bắc Minh, nên hắn cũng biết không ít chuyện.

Nghe xong lời hỏi của Tuyên Chi, Thân Đồ Đào thu tay về, giấu vào tay áo, âm thầm vuốt phẳng những nốt gai nhỏ trên cánh tay, lúc này mới ổn định được tâm thần, hồi tưởng một lát rồi nói:

"Hồi đó Chiến thần Phục Uyên và Hỏa thần tranh đấu, hai người đánh nhau suốt mấy tháng không ngừng, từ Tiên giới đánh đến Nhân gian, Hỏa thần chiến bại chịu thua."

Tuyên Chi hụt hẫng bàn tay, vừa lắng nghe hắn kể, vừa vô thức lại tiến gần về phía hắn, vai kề tay hắn.

Hơi ấm của người sống xuyên qua lớp vải lan đến da thịt hắn, lớp gai trên da vừa lặn xuống lại trỗi lên, ngứa ngáy tê rần lan khắp thân thể, như có tia lửa nhỏ từ nơi chạm nhau lan ra tứ chi bách hải.

Thân Đồ Đào nhất thời ngừng lời, vội vàng nhích người sang một bên để kéo giãn khoảng cách.

Tuyên Chi lại rướn tới gần, thắc mắc hỏi:

"Sau đó thì sao? Rõ ràng hắn thắng rồi, sao lại bị phong vào Vô Phương Kính?"

Thân Đồ Đào đành nhẫn nại kể tiếp:

"Phục Uyên không dừng tay, hắn cầm kiếm chém từng nhát một, từng nhát một chặt đứt tay chân đầu cổ của Hỏa thần, dùng bốn mươi chín kiếm chém nát thần thể của Hỏa thần. Thân thể nát vụn của Hỏa thần rơi xuống Nhân gian, dẫn động địa hỏa, khiến núi lửa phun trào, đất đai đỏ rực, vô số sinh linh thiệt mạng."

"Tội nghiệt và nhân quả ấy đương nhiên đổ lên đầu hắn và Hỏa thần. Thân thể vụn nát của Hỏa thần bị luyện trong địa hỏa thành Vô Phương Kính, còn Chiến thần cũng bị Thiên đạo áp chế phong vào trong kính. Nay hắn có thể được thả ra, xem ra là vì tội lỗi của hắn đã được tha."

Thân thể Thân Đồ Đào hơi cứng lại, người trong lòng không nhúc nhích hồi lâu, như thể định bám lấy không rời, hơi thở ấm áp phả đều lên cổ hắn, hắn nhịn một lúc, rốt cuộc không chịu được nữa, túm lấy vai nàng đẩy ra.

Tuyên Chi còn chưa kịp ôm đủ thì bị đẩy ra không thương tiếc, nàng tròn mắt nhìn hắn, giọng vẫn còn vương tiếng nghẹn sau khi khóc, nhẹ nhàng nói:

"Ta mệt lắm rồi, cho ta dựa một lúc thôi, một lát là được, ta sẽ không ở đây lâu đâu."

Động tác đẩy người của Thân Đồ Đào chợt khựng lại, để mặc nàng lần nữa rúc vào lòng mình, vòng tay ôm lấy eo hắn.

Cơ thể mềm mại ấm áp dựa chặt vào ngực, vai bị cánh tay nàng đè lên, Tuyên Chi vùi đầu vào lồng ngực hắn, hít hít mũi, hơi thở len qua cổ áo rộng thùng thình, khiến hắn không nhịn được lại run lên lần nữa.

Tuyên Chi buông lỏng trái tim căng như dây đàn, vùi đầu trong lòng Thân Đồ Đào dụi dụi, như một con thú nhỏ đang tìm kiếm sự an ủi.

Thân Đồ Đào ngập ngừng một lát, rồi nhẹ nhàng vỗ lưng nàng.

"Ngài biết rồi đấy, ta không thuộc về thế giới này."

Tuyên Chi nằm trên vai hắn, khoảnh khắc này bỗng muốn trút hết lòng mình. Những hối hận và tự trách bị đè nén trong lòng chẳng thể nói với ai, chỉ có Thân Đồ Đào là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip