ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 241

Hắn vẫn luôn cảm thấy vô cùng phiền muộn.

Tuyên Chi nghe Thân Đồ Đào lải nhải bên tai, lời nói từ tai trái lọt vào rồi trôi tuột ra tai phải, hoàn toàn không thể tập trung suy nghĩ:

"Công pháp gì? Lúc chàng biến mất là đi..."

"Ừ." Giọng điệu Thân Đồ Đào nhấc cao, như đang khoe công trạng:

"Ta đọc hết rồi."

Tuyên Chi: Tự hào cái đầu chàng á!

Tuyên Chi muốn hỏi là đi đâu, nhưng ý thức không chống nổi nữa, chìm vào giấc ngủ sâu.

Nàng ngủ không được yên, thân thể và hồn phách đều bị kích thích quá mức, dư vị lan sang cả giấc mộng, khiến nàng trong mơ cũng lún vào cảm xúc cuồn cuộn không thoát được.

Nửa tỉnh nửa mê, vẫn cảm nhận được Thân Đồ Đào thỉnh thoảng vỗ lưng dỗ dành, giúp nàng lau nước mắt, còn khổ não lẩm bẩm:

"Sao lại khóc nhiều vậy chứ, nếu cỏ cây mà đổ nước như nàng, sớm đã khô héo rồi."

Đến khi trời tờ mờ sáng, trong cơn mơ màng, Tuyên Chi cảm thấy mình được bế vào nước tắm rửa, sau đó lại bị mặc y phục vào, Thân Đồ Đào vuốt mắt nàng, nhẹ giọng nói:

"Ta đưa nàng đến một nơi, cứ ngủ đi, tỉnh dậy là tới."

Linh khí nơi này vô cùng dồi dào, hẳn là nơi có linh mạch linh nhãn, không còn trong phạm vi Phất Lai Tông nữa. Tuyên Chi lim dim đôi mắt đầy mãn nguyện, hỏi:

"Đây là đâu vậy?"

Tuyên Chi: Chờ ta tỉnh hẳn xem ta có đánh chết chàng không!

Nhưng, giấc mộng thật đẹp, hiện thực lại tàn nhẫn. Khi nàng tỉnh lại, cũng chẳng còn sức đánh hắn. Bị Thân Đồ Đào ép uống hai ly nước lớn, cứ như hắn muốn dùng nàng làm chậu hoa mà tưới cho đủ nước bù vào phần đã mất, Tuyên Chi uống xong lại nghỉ một lát, mới hồi phục được chút tinh thần.

Nàng vừa mở miệng, giọng vẫn khàn khàn, nghe cực kỳ tội nghiệp. Thân Đồ Đào đưa ngón tay mang theo chút thần lực lướt qua cổ họng nàng, giúp nàng bớt khó chịu, rồi đáp:

"Là một ngọn linh sơn ở quận Thượng Dương, châu Nam Linh, cách Phất Lai Tông sáu trăm dặm, chưa có tên, đang đợi nàng đặt."

"Phàm nhân không thể ở lâu tại Bắc Minh, nên ta chọn linh sơn này, xây nên nơi này."

Thân Đồ Đào nói, bế nàng từ đình nhảy xuống, đáp xuống giữa cung điện ngập trong ánh đèn vàng rực.

Lúc này trời đã tối, màn đêm phủ xuống, bao trùm tất cả vào bóng đêm sâu thẳm.

Thân Đồ Đào dắt nàng đi trên bậc đá xanh giữa núi, bước qua hành lang dài nối liền các điện, đi qua cầu đá trước thác nước, từng nơi từng cảnh đều dắt nàng ngắm nhìn một lượt.

Cuối cùng dừng lại trước một tòa điện trên cao nhất, trước điện trồng một cây xanh cao lớn, tán cây đan xen rậm rạp như chiếc lọng, cành lá treo đầy dải lụa đỏ.

Ánh đèn chiếu qua hàng cây che lấp cung điện lộng lẫy, cũng rọi sáng lớp linh vụ lờ mờ bao phủ giữa chúng, trong đó ngói đen tường son, lầu các rực rỡ, màn lụa phất phơ, suối róc rách, nhìn một cái cứ như tiên cung rơi xuống trần gian.

Tuyên Chi được Thân Đồ Đào ôm ngồi trong một gian đình nhỏ, đình có khảm minh châu, ánh sáng nhu hòa bao trùm quanh, đình dựa lưng vào vách núi mà xây, gió đêm luồn vào nâng bốn tấm lụa mỏng treo quanh, chuông gió nơi góc đình leng keng vang lên trong trẻo, chẳng ồn ào mà ngược lại còn rất dễ chịu.

Ngoài tiếng chuông là tiếng chim muông côn trùng, hít thở đều là không khí mát mẻ của núi rừng, mang theo mùi thơm ẩm ướt của đất và cây cỏ.

Tuyên Chi đi vòng quanh gốc cây, hỏi: "Đây là liên lý chi?

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip