Chương 242
Không khí năm mới ở giới tu tiên khá nhạt nhòa, chẳng sôi nổi như nhân gian. Tuổi thọ phàm nhân có hạn, mỗi năm trôi qua là ít đi một năm, nên tết đến xuân về là dịp lễ quan trọng nhất trong năm.
Hôn sự ở nhân gian rất phức tạp, làm đủ mọi nghi thức là mất vài tháng, chưa chính thức rước dâu xuất giá, Tuyên Chi đã đón năm mới tại Phất Lai Tông.
Phất Lai Tông đến năm cùng tháng tận thì cho đệ tử nghỉ tết, chuông sáng trống chiều vẫn đánh đúng giờ nhưng không bắt buộc phải lên lớp học.
Đệ tử hiếm khi được thảnh thơi như vậy, liền rủ nhau từng nhóm ra ngoài chơi. Khi ra vào sơn môn đều mang theo quà tặng cho con rồng canh núi – Bàn Long. Đây dường như là truyền thống của Phất Lai Tông, mỗi dịp cuối năm, kẻ nhận được nhiều quà nhất luôn là nó.
Trên người nó còn dán đầy tranh tết, câu đối đỏ, dây lụa đỏ quấn khắp mình mẩy tứ chi, bay phấp phới trong gió. Con rồng trắng tinh khiết ngày thường giờ đây lấp lánh ánh vàng, trang điểm lòe loẹt, đến cả râu rồng cũng bị người ta vẽ hoa văn sặc sỡ.
Trong cả tông môn, nơi mang không khí tết nhất lại chính là Bàn Long ở cổng núi.
Nó miệng nói vậy, nhưng vừa có hai nữ đệ tử khác cười hí hửng đi tới gọi nó là "Sơn Quân", rồi đưa cho nó dây chỉ ngũ sắc bện thành vòng. Bàn Long một khắc trước còn chê bai, khắc sau đã thật thà giơ vuốt ra để các nàng treo vòng lên.
Bàn Long lắc đầu, nghe chuỗi ngọc trên sừng leng keng vang lên, miệng thì chê bai nhưng hành động lại thành thật:
"Đám nhóc các ngươi thật phiền rồng."
Tuyên Chi mang theo Thân Đồ Đào vượt qua Biển Mê Tâm, đi chơi hội đèn lồng ở nhân gian trở về, túi trữ vật đầy ắp quà cho đồng môn, tất nhiên không thể thiếu phần của Bàn Long.
Nàng cầm trong tay một chuỗi ngọc trai, mặt dây chuyền là hình con rồng uốn lượn bằng kim tuyến, nói:
"Mấy viên ngọc này đều là dạ minh châu thượng hạng, ban ngày hấp thụ ánh sáng, ban đêm sẽ phát sáng lấp lánh, có thể làm sừng ngươi còn sáng hơn cả trăng."
Đôi mắt rồng của Bàn Long sáng rực, cúi cái đầu to từ cổng núi xuống, ngoan ngoãn để nàng quấn chuỗi ngọc lên sừng. Sừng rồng trắng như ngọc như san hô lớn, lúc này đã treo đầy đủ các loại dây màu sắc sặc sỡ.
Nó rút đầu lại để Tuyên Chi tiếp tục quấn chuỗi ngọc lên sừng rồng, vui vẻ soi gương lia lịa.
Tuyên Chi đưa tay sờ lên vảy rồng, thầm cảm thán: đúng là bệ hạ, không thể so với hạng tay mơ như nàng được.
Nhưng giới tu tiên thì không thế. Tu sĩ theo đuổi con đường trường sinh, xa rời tục thế, tu vi càng cao thì thọ nguyên càng dài."Một năm" đối với đại đa số tu sĩ mà nói, chỉ như một cái búng tay, có khi chỉ là khoảng thời gian bế quan hoặc rèn luyện trong bí cảnh. Tóm lại, cuối năm đối với tu sĩ chẳng phải dịp cần phải kỷ niệm trọng thể.
Nửa thân từng bị Thân Đồ Đào bứt vảy, dù Tuyên Chi sau đó khắc lại, nhưng tay nghề của nàng thật sự khó khen.
Bàn Long là địa linh của Phất Lai Tông, linh khí hội tụ trong điêu khắc hóa long tại cổng núi. Từng đường vân, từng chỗ hư hại, từng dấu tích hao mòn theo năm tháng trên thân nó đều được phục hồi.
Thân Đồ Đào nheo mắt quét Bàn Long từ đầu tới đuôi, Càn Khôn Trùy hiện trong tay, từ ngón tay hắn rơi xuống thân rồng, lập tức hóa thành kim tuyến, nhanh chóng quét từ đầu rồng đến đuôi rồng.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền