Chương 243
Phần lớn thời gian, Thân Đồ Đào vẫn tọa trấn ở Bắc Minh, chỉ để phân thân ở lại nhân gian cùng nàng. Dù là cuối năm rét mướt, lòng bàn tay hắn vẫn ấm áp, vừa vặn để sưởi ấm tay nàng.
Trong Lâm Quang Viện, lá phong đỏ phủ đầy, từng chiếc lá nhuộm sương tuyết rủ xuống như đóa hoa đỏ rủ trên tuyết trắng. Tuyên Chi đến động phủ của sư tôn trước, sau đó ghé tìm Bội Cố, đem quà mang từ bên ngoài về tặng cho các đệ tử nội môn trong viện.
Các nữ đệ tử của Phất Lai Tông mang về đủ loại quà tặng tinh xảo cho sơn quân, nhưng năm nào cũng có mấy đệ tử nam với não bộ hơi lệch hướng một chút.
Năm nay không biết bọn họ bắt được từ đâu hai con lợn rừng con, buộc nơ bướm đỏ chót trông rất "hỉ khí" lên mình chúng. Dây buộc trên cổ lợn là pháp khí, có thể tùy ý kéo dài hoặc rút ngắn, thậm chí ẩn hình. Một đầu pháp thừng buộc vào lợn rừng, đầu còn lại thì cột vào đuôi rồng. Nói là dâng lên cho sơn quân, nhưng lợn còn nhỏ, chưa có nhiều thịt, thành ra sơn quân phải tự nuôi thêm hai năm nữa.
Hai con lợn con mang nơ đỏ tung tăng chạy khắp nơi trong sơn môn, kéo theo đuôi Bàn Long giật lên giật xuống. Chúng là thú hoang chưa khai trí, thế nên lại đi đại tiện ngay trên bậc thang Vấn Đạo, khiến Bàn Long đang bay lượn trên không, ngắm hồ nước giữa rặng núi trong tâm trạng rất tốt, bỗng ngửi thấy mùi phân lợn dưới đất liền tức khắc bay vút về sơn môn, nổi giận đùng đùng, tiếng long ngâm vang vọng khắp Phất Lai Tông.
Chưa đầy một khắc, hai đệ tử kiếm tu mang lợn đến đã bị Lục Thời Du lôi ra khỏi Phong Tùng Dương, áp giải đến bậc thang Vấn Đạo, bắt họ tự mình dọn sạch phân lợn, lại còn phạt thêm: từ trên xuống dưới, phải quét dọn toàn bộ 9999 bậc Vấn Đạo. 9999 bậc, làm mười ngày chưa chắc đã xong, năm nay khỏi nghỉ Tết luôn.
Hai người vừa chửi rủa bạn bè bất nghĩa, vừa bị ánh mắt sát khí của Lục Thời Du ép phải ngoan ngoãn cầm chổi với xô nước, bắt đầu quét tước. Các đệ tử đi ngang qua sơn môn ai cũng thấy cảnh họ cực khổ lau dọn, lại còn cười nhạo. Thân Đồ Đào không thích xuất hiện trước mặt đông người, thấy sơn môn náo nhiệt, Tuyên Chi liền kéo hắn rời đi.
Tuyên Chi canh ba thức dậy trang điểm, sau khi tắm gội xông hương xong, còn đích thân vào thần phù dâng hương cho các vị đại thần. Lần này nàng không cầu xin gì, chỉ đơn giản là chia sẻ tin vui thành thân, dâng trái cây mừng. Nàng đâu ngờ, vừa dâng hương xong, các vị thần đều lần lượt hiển linh.
Cuối cùng nàng đến cung điện của Thi Niệm Niệm. Kiếm Lục Vân cắm xéo trên bậc đá trước điện, tuyết phủ trên thân kiếm hòa làm một với màu trắng của nó, bên trong điện yên ắng, chỉ còn trận pháp âm thầm vận chuyển.
Tuyên Chi ngồi một mình trò chuyện với nàng một lát, kể về Linh Sơn cách đó sáu trăm dặm. Gió xuân lùa vào điện, màn lụa khẽ lay động. Bất ngờ có một luồng thần niệm truyền âm vang lên, mang theo vẻ không vui:
"Ngươi mới nhập môn được bao lâu, mà đã muốn xuất giá rồi?"
"Sư tỷ?" Tuyên Chi kinh ngạc trừng lớn mắt, lập tức đứng bật dậy nhìn vào trong trận pháp, trường kiếm ngoài điện ngân lên một tiếng vang giòn, thân kiếm rung không dứt. Thi Niệm Niệm quả thật đã đáp lại nàng, dù rất yếu ớt. Dù thần thức Thi Niệm Niệm chỉ dao động trong chốc lát rồi lại yếu dần, Tuyên Chi vẫn vội
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền