Chương 34
Nhờ màn trấn áp của Hao Thiên Khuyển, đêm nay bên ngoài Cửu Lê Thành không có ma tà nào dám bén mảng. Các tu sĩ trấn thủ thành ngồi trên tường thành, đều bàn luận về vị Nhị Lang Chân Quân rốt cuộc là thần thánh phương nào.
"Vị Nhị Lang Chân Quân này, có khi chính là thần linh thiên sinh, xưa nay chưa từng hiển linh nhân thế, nên chúng ta mới không biết." Một tu sĩ vừa nói vừa dùng kiếm vẽ lên mặt đất, bất giác lại vẽ ra một hình chú chó săn nhỏ nhắn. Một người bên cạnh vỗ hắn một cái: "Sao có thể tùy tiện vẽ bạn linh của thần linh được chứ!"
Ban ngày lúc họa tượng thần, hắn cũng có mặt, không nhớ rõ dung mạo vị thần kia ra sao, nhưng chú chó trắng dưới chân thần quân thì hắn nhớ rất kỹ.
Thế gian hiện tại, thần linh đại khái chia làm ba loại: loại thứ nhất là tu luyện đắc đạo, phi thăng thành thần; loại thứ hai là do tạo hóa công đức mà thành thần; còn lại là thần linh thiên sinh. Người có thể phi thăng thành thần thì danh vọng ở nhân gian vốn đã cao, hình tượng khắc sâu vào lòng dân. Dù sau khi thành thần không còn tạo nên công trạng gì, danh tiếng trong nhân gian dần phai nhạt, nhưng trong giới tu hành huyền môn, chỉ cần có pháp môn sự tích lưu truyền thì vĩnh viễn không bị lãng quên. Hai loại sau thì khí vận công đức quá đỗi mơ hồ khó dò, có kẻ cứu vớt vạn dân mà không thể thành thần, lại có người vô danh không rõ đã làm gì mà có thể một sớm bay lên trời. Còn như thần linh thiên sinh, thì càng không phải thứ mà đám tiểu tu sĩ có thể dò đoán cho rõ ràng.
Tuyên Chi nhìn bức họa trên thần án lại thêm phần xám xịt, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn làn hắc vụ kia đầy mong đợi, hỏi: "Ta nhớ bệ hạ từng nói, đêm khuya ngày mồng ba tháng ba, là ngày bệ hạ đến cưới ta, có phải không?"
"Hửm?" Thân Đồ Đào không hiểu sao nàng lại đột ngột nhảy sang đề tài này, nhưng vẫn trả lời: "Tính là vậy."
"Thì sao?" Thân Đồ Đào chẳng để tâm, Bắc Minh và nhân gian cũng không hoàn toàn đoạn tuyệt, những tập tục như sính lễ hắn cũng biết ít nhiều.
Tuyên Chi tiến lại gần làn hắc vụ một bước, cười nhẹ: "Bệ hạ, ở nhân gian, cưới xin cần có sính lễ."
Thân Đồ Đào: "..."
"Được bệ hạ để mắt tới là phúc phần của ta, thật ra ta cũng không quá bận tâm sính lễ hay không. Chỉ là bệ hạ thân là quân chủ Bắc Minh, địa vị ngang hàng mười hai chính thần, nếu cưới vợ mà tay không, e sẽ bị người đời chê cười. Không khéo còn bị ghi chép lại, truyền tụng cả ngàn vạn năm, nói Quỷ Chủ bệ hạ keo kiệt quá mức, đến tiền cưới vợ cũng không nỡ bỏ ra, tổn hại thanh danh của bệ hạ biết bao."
Tuyên Chi: "..."
Nàng cũng im lặng trong chốc lát, không cam tâm hỏi tiếp: "Vậy bạn của bệ hạ thì sao?"
Mặc dù theo nguyên tác thì Quỷ Chủ đại nhân hình như không có bạn bè trên tiên giới, nhưng biết đâu nguyên tác không viết tới thì sao?
Lần này Thân Đồ Đào im lặng rất lâu, đến mức nếu không phải làn hắc vụ kia vẫn chưa tan đi, Tuyên Chi còn tưởng hắn đã rời đi rồi. May mắn thay, cuối cùng hắn cũng mở miệng: "Nhà họ Vân đưa tới là thần gì?"
"Ngoan?"
"Ta muốn bảo vệ Cửu Lê Thành là vì tình thế hiện tại của Cửu Lê ít nhiều liên quan đến ta. Ta chỉ là không muốn mang trên vai mạng sống của cả thành."
"Hửm?" Thân Đồ Đào không hiểu sao nàng lại đột ngột nhảy sang đề tài này, nhưng vẫn trả lời: "Tính là vậy."
Thân Đồ Đào bật cười, mạng người trong mắt hắn chẳng khác gì cỏ cây. Cỏ dại úa tàn, sang xuân lại mọc lứa khác. Có người chết thì sẽ có người sinh ra, giống hệt như sự sinh diệt của thảo mộc. Hắn trầm mặc giây lát, đoán được tính toán trong lòng nàng, liền nói: "Bổn toạ chỉ biết giết người trảm quỷ, không có nghề bảo hộ người khác."
Bảo hộ con người không nằm trong bảng công việc của Quỷ Chủ đại nhân.
Dưới ánh nến rực sáng, làn khói hương lượn lờ khắp đại điện, Tuyên Chi nghe thấy một tiếng hừ rất nhẹ vang lên sát bên tai. Nàng rùng mình theo phản xạ, vội vàng giơ tay chộp về phía tai, chỉ bắt được một nắm hư không. Tuyên Chi cúi đầu nhìn lòng bàn tay, thấy đầu ngón tay còn vương một lớp tro mỏng. Nàng đưa tay che miệng, khẽ nói bằng giọng trách móc: "Làm ơn, bệ hạ có thể đừng dán sát vào tai người ta mà khịt mũi được không?"
Thân Đồ Đào khẽ bật cười, không để tâm đến lời nàng. Hắn nhìn xuyên qua lớp hắc vụ, liếc qua tên tu sĩ đang cầm ảnh châu, rồi chẳng bận lòng nữa. Chờ đến khi mọi người giải tán hết, hắn mới mở miệng, tiếp tục đề tài khi nãy bị cắt ngang: "Ngươi một lòng muốn thỉnh thần linh bảo hộ Cửu Lê, bảo hộ những kẻ chẳng liên quan gì đến ngươi, vì sao?"
Trong lòng nàng còn có một lý do khác, đây là nhà của nguyên chủ, là nơi có cha mẹ và người thân của nguyên chủ. Dù nàng có nhìn nhận thế nào đi nữa, từ ký ức còn sót lại, nguyên chủ rất yêu thương và tin tưởng những người thân đó. Tuyên Chi đã chiếm lấy thân xác của nàng, thì không thể thật sự đứng ngoài cuộc, làm ngơ khi Cửu Lê Thành bị ma tà phá hủy. Sau khi chuyện này kết thúc, nàng sẽ rời khỏi Cửu Lê, không dây dưa thêm nữa.
Dù sao thì cho dù Thân Đồ Đào có mưu đồ gì, nếu hắn thật sự muốn cưới nàng, nàng cũng khó thoát.
-
Cùng lúc ấy, tại một nơi khác.
Hắn đưa tay cầm lấy viên ảnh châu, đầu ngón tay cọ xát mạnh lên bóng dáng mảnh mai phản chiếu bên trong: "Phu nhân, đừng sốt ruột, ngày mai vi phu sẽ đến đón nàng."
Tuy nhiên, cơn đau nhức kịch liệt khi bị cắn vào lúc đó, hắn vẫn luôn ghi nhớ rõ ràng.
Vốn dĩ Vân Tri Thận cũng biết những tu sĩ môn khách mà nhà họ Vân nuôi dưỡng đều mắt cao hơn đầu, tuy ngoài mặt cung kính nhưng trong lòng lại chẳng coi hắn ra gì, liền khịt mũi một tiếng rồi nói tiếp: "Cho dù ta không sao, cũng phải thay nhị ca trút giận một chút. Huynh ấy bị tiện nhân đó bắt vào Quỷ Vực, không thể trở ra, còn tiện nhân thì bỏ lại huynh ấy, chạy về nhà mình sống yên ổn sung sướng, đúng là giẫm nát mặt mũi nhà họ Vân chúng ta."
"Gia chủ đã căn dặn, chỉ cần ra tay răn đe một chút là được rồi." Kiếm khách kia nói: "Giờ thành chủ Hợp Âm không thể đưa Nhị công tử rời khỏi Bắc Minh, chúng ta cần sớm đưa Tuyên cô nương trở về, không thể chậm trễ, kẻo Nhị công tử gặp chuyện chẳng lành trong Bắc Minh."
Vân Tri Thận bị hắn phản bác liên tiếp, sắc mặt đã rất khó coi, nhưng lại không dám đối xử với hắn như đầy tớ trong nhà, chỉ đành bực bội nói: "Cha ta đã đích thân đi tìm Cừu tông sư rồi, có lão nhân gia ra mặt, lại thêm thành chủ Quỷ Thành bảo hộ, thì còn có thể xảy ra chuyện gì chứ?"
Kiếm khách còn muốn khuyên thêm: "Tam công tử..."
"Được rồi được rồi." Vân Tri Thận cắt ngang lời hắn: "Tối nay ngươi ném Huyền Ma vào trong thành, người ta chỉ biết sợ khi nhìn thấy máu và xác chết. Đợi Cửu Lê Thành đại loạn, chúng ta sẽ mang tượng thần vào thành, đám chó nhà quê đó mới hiểu chỉ có nhà họ Vân ta mới có thể cứu được họ."
Trong ảnh châu, Hao Thiên Khuyển đã biến mất, tu sĩ trong và ngoài điện cũng lần lượt rời đi.