ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 36

Thành Cửu Lê thật sự náo loạn là vào giờ Ngũ Canh, khi đó ánh sáng lờ mờ, mặt đất cũng dần sáng lên. Nhiều thương nhân đã dậy chuẩn bị cho một ngày mưu sinh.

Khu vực quanh Hỉ Lạc Phường, ban đêm đèn lồng thanh lâu không dứt, ban ngày thì đầy rẫy sạp hàng, tiệm quán san sát. Nơi này bị những công tử, quan lớn vùng thượng lưu xem thường là chốn ô uế, nhưng lại là nơi náo nhiệt nhất trong thành. Nam nữ chen chúc, người tốt kẻ xấu lẫn lộn, mùi phố chợ đậm đặc.

Trời còn chưa sáng rõ, một người phụ nữ thô kệch kéo một gã đàn ông áo xống xộc xệch ra khỏi thanh lâu, mắng chửi ầm ĩ, tiếng chửi vang cả con phố. Những người bán hàng ven đường đã quá quen cảnh này, vừa sắp xếp sạp hàng, vừa xem náo nhiệt.

"Lão nương dậy sớm thức khuya cực khổ nuôi ngươi, ngươi nói muốn cùng bạn học thức đêm đọc sách làm thơ, ngươi là đọc thơ trên giường lõa thể hả?"

Gã thư sinh bị kéo mặt đỏ như gấc, lảo đảo bước đi, vừa buộc đai lưng, vừa lúng túng lấy tay áo che mặt, xin tha: "Đừng la nữa! Có gì thì về nhà đóng cửa nói chuyện, đừng để người ta cười."

Người phụ nữ quay đầu tát một cái, mắt đỏ hoe quát: "Ngươi dám làm mà lại sợ bị cười à?"

Tia nắng đầu tiên trong ngày xuyên qua màn sương sớm, cùng với cái tát của người phụ nữ rơi xuống, trước mặt bao người, gã thư sinh giống như bị tát cho xì hết hơi, toàn thân xẹp xuống rất nhanh, cuối cùng rơi vào đống quần áo, chỉ còn lại một lớp da người bẹp dí trên mặt đất.

Không biết ai đó thất kinh hét to: "Tà ma! Bọn họ bị tà ma ăn sạch rồi!"

Tiếng la hét vang dậy cả con phố. Mọi người nhanh chóng phát hiện không chỉ có thư sinh đó, mà cả bà chủ tiệm phấn son bên cạnh, người bán búp bê, phu khuân nước... những gương mặt quen thuộc đó, rõ ràng mới một khắc trước còn nói cười vui vẻ, vậy mà khi mặt trời ló rạng thì lại đổ sụp xuống đất.

"Tà ma vào thành rồi!"

Cùng lúc ấy, tại con hẻm hẻo lánh kia, không lâu sau khi sự việc xảy ra, đống da thịt bẹp dí dưới đất bất chợt như bị thổi căng, từ từ đứng dậy. Gã ăn mày chỉnh lại quần áo trên người, ra dáng người bình thường bước ra khỏi hẻm, ngẩng đầu ngửi ngửi bốn phía, rồi men theo con phố dài hướng về phía Hỉ Lạc Phường – nơi náo nhiệt nhất thành.

-

Tuyên Chi bừng tỉnh khỏi cơn mộng, đúng lúc bên ngoài có người gõ cửa. Nàng cứ tưởng là Hàn Hương Diệp, ai ngờ lại nghe thấy tiếng của Tô Ỷ Hồng và anh trai nàng. Nàng lên tiếng đáp lại, rồi trở dậy mặc đồ chỉnh tề, đẩy cửa ra nói: "Ca ca, Hồng tỷ, hai người đến đây làm gì vậy? Tỷ đã khỏi vết thương chưa?"

Nàng là một hồn phách từ nơi khác nhập vào thân xác, thật ra không quen thuộc gì với anh chị dâu của nguyên chủ, nói vậy là cố ý học theo cử chỉ của nguyên chủ trước kia để tỏ ra thân mật. Theo ký ức, nguyên chủ rất được ca ca và chị dâu yêu quý, thường hay làm nũng với họ.

Tô Ỷ Hồng đưa tay chạm vào vai mình, sau đó cúi người định hành lễ: "Đã khỏi rồi, ta còn chưa cảm ơn A Chi cứu mạng."

Tuyên Chi vội kéo nàng lại: "Người một nhà vốn nên bảo vệ lẫn nhau, Hồng tỷ nói vậy là coi ta là người ngoài rồi sao? Vậy thì ta giận đó nha."

Tuyên Khánh cảm thấy áy náy nên không dám nhìn nàng, như thể chỉ cần không đối diện là có thể an lòng. Hắn quay mặt nhìn cây lê trong sân, lúc này hoa lê mới nở, cánh hoa lấp lánh trong sương sớm. Hắn khẽ hắng giọng, khô khốc nói: "Cha cùng các vị tộc lão muốn gọi muội đến để bàn chuyện."

Trước kia nhà họ Tuyên có Tuyên Lưu Viễn, mọi việc thuận buồm xuôi gió, có tiếng tăm địa vị trong thành Cửu Lê, gia cảnh sung túc, cha mẹ yêu thương, anh chị dâu cưng chiều. Chỉ khi gặp nghịch cảnh mới biết ai chọn ai bỏ.

Lúc này, Tuyên Khánh đi phía trước đột nhiên dừng lại, cúi đầu nói liền một hơi: "Bức họa Nhị Lang Chân Quân trong thần điện đã hoàn toàn phai màu, các đường nét cũng mờ gần hết, đến hình dạng cũng không nhận ra nữa. Các tộc lão cho rằng Nhị Lang Chân Quân thần lực có hạn, không thể trấn tà, nên đã dừng việc chuẩn bị tế lễ..."

Tuyên Chi âm thầm nhướng mày, dứt khoát không giả vờ nữa, đi thẳng vào vấn đề: "Ca ca, Hồng tỷ cùng đến tìm muội, là có chuyện gì quan trọng sao?"

Không ngờ phản ứng của Tuyên Khánh và Tô Ỷ Hồng lại còn gượng gạo hơn cả nàng, sắc mặt cứng đờ, suýt nữa không cười nổi, lúng túng nói: "Sao lại thế được, Chi Chi mãi mãi là em gái tốt của chúng ta."

Tuyên Chi nhìn sắc mặt hắn, trong lòng đã đoán được phần nào, khẽ gật đầu: "Vậy thì đi thôi."

Ba người ra khỏi phòng, đi theo đường núi về phía tiền sơn. Nửa đường, Tô Ỷ Hồng đột nhiên lên tiếng: "A Chi, đêm qua tà ma đã vào thành rồi."

Tuyên Chi giật mình, bước nhanh lên phía trước hỏi: "Thành lầu thất thủ rồi sao? Sao đêm qua không có tu sĩ nào đến báo cho ta? Ta còn có thể dẫn theo Hao Thiên Khuyển đến giúp."

Tô Ỷ Hồng lắc đầu: "Tu sĩ trên thành lầu không ai phát hiện, không biết tà ma đã luồn qua khe hở trong trận pháp bằng cách nào."

Hắn thở dài, cuối cùng quay đầu lại nhìn Tuyên Chi, nói tiếp: "Cha bảo ta cùng Ỷ Hồng đến gọi muội là muốn nói trước cho muội một tiếng, nhà họ Vân đã mang tượng Nguyên Sùng Thiên Quân đến, hiện đang ở quán trà cách thành ba mươi dặm. Chỉ cần..."

Tuyên Khánh không nói, Tô Ỷ Hồng thay hắn đáp: "Là Vân Tri Thận."

Tuyên Chi trong lòng cũng không bất ngờ, chỉ hỏi: "Người đến là ai?"

Hắn khẽ mím môi, ngập ngừng một chút: "Chỉ cần muội ra đón, nhà họ Vân sẽ lập tức mang tượng vào thành."

"Chỉ cần ra ngoài thành đón hắn thôi sao?" Tuyên Chi nhìn qua nhìn lại hai người họ, gặng hỏi. Nàng không tin với tính cách trước kia của Vân Tri Thận, kẻ từng muốn giết nàng, lại dễ dàng bỏ qua như thế.

Sự thật quả đúng như nàng dự đoán. Bởi vì cả hai đều im lặng rất lâu, giữa hai hàng mày là vẻ bất lực và đau lòng dành cho nàng.

---

Trái tim Trần Kính chợt thót lên, vô thức lùi lại mấy bước, vội vàng rời khỏi nơi đó. Hắn dùng bùa lửa thiêu sạch khí huyết còn sót lại trên con dao găm, sau đó tra dao vào vỏ, dán lên con dao tất cả những bùa phong ấn mà mình biết, rồi khi qua bờ sông, liền ném nó xuống nước.