Chương 62
Ở phía tây Vô Quy Thành có một nơi gọi là Lạc Hồn Pha, trên Lạc Hồn Pha có một đài gương, dòng nước Minh Xuyên chảy ngang qua đài gương, mặt đá nhẵn bóng như gương có thể phản chiếu sóng nước lấp lánh, đôi khi còn hiện lên phong cảnh nhân gian. Bởi vậy, mỗi ngày đều có rất nhiều hồn ma thất hồn lạc vía quanh quẩn tại Lạc Hồn Pha, hy vọng có thể nhìn thấy lại người hoặc cảnh mà mình lưu luyến.
Tuyên Chi đi theo Thân Đồ Đào đến đài gương thì thấy Tiêu Chiếu Ly đang ngồi ngoài rìa đài gương, chăm chú nhìn mặt đá lấp lánh sóng nước, không biết đang nhìn thấy điều gì. Nàng nhìn thấy đôi mắt xám đục của hắn, chợt nhớ ra, người trước mặt là một kẻ mù.
"Ngươi không phải là không nhìn thấy sao?"
Vậy hắn đang nhìn gì ở đài gương?
Thân Đồ Đào: "..."
Thân Đồ Đào cất tiếng gọi:
"Tiêu Chiếu Ly."
Tiêu Chiếu Ly cả người run lên, như hoàn hồn lại, bất giác từ đài gương bay xuống, rơi xuống trước mặt hai người. Hắn kinh ngạc nhìn người đến, lập tức quỳ xuống hành lễ:
"Tham kiến Quỷ Chủ bệ hạ."
Tuyên Chi vô cùng ngạc nhiên. Nàng đã theo Thân Đồ Đào ra ngoài nhiều lần như vậy, đây là lần đầu tiên có một con quỷ nhận ra thân phận Quỷ Chủ của hắn ở bên ngoài.
"Tạ ơn bệ hạ."
Tiêu Chiếu Ly đứng dậy, hướng về phía Tuyên Chi giải thích:
"Đôi mắt này của ta không nhìn thấy gì cả, chỉ có thể thấy được thần quang. Thần quang của bệ hạ rất rực rỡ."
Tuyên Chi nghiêng đầu nhìn Thân Đồ Đào đầy nghi hoặc, thật sự không nhìn ra trên người hắn có thần quang gì rực rỡ cả. Gương mặt Thân Đồ Đào thì lại đầy vẻ
"có gì hỏi thì hỏi nhanh lên, đừng có lằng nhằng"
. Tuyên Chi đành bỏ qua những lời khách sáo không cần thiết, đi thẳng vào vấn đề, nói rõ mục đích của mình.
Tiêu Chiếu Ly nghe nàng nói xong, trầm ngâm một lúc, rồi nói:
"Huyền Thịnh Nguyên Quân quản lý bách thảo, Huyền Thịnh Giáo thuở đầu quả thật rất nổi về đan đạo. Nhưng hiện tại người Đại Huyền trọng võ, đan đạo đã sớm suy tàn. Bây giờ trong giáo chỉ còn vài vị đan tu đại nhân, đều luyện trường sinh đan cho một mình Linh Vương bệ hạ, các phương thuốc khác đa phần đã thất truyền."
Quả nhiên, hoàng đế ở thế giới nào cũng đều khát vọng trường sinh. Đúng lúc Tuyên Chi đang thầm thất vọng, Tiêu Chiếu Ly lại chợt nhớ ra điều gì đó, nhẹ nhàng vỗ tay nói:
"Có lẽ trong Tàng Thư Các đã bị phong ấn vẫn còn giữ lại vài phương thuốc cổ xưa."
"Bị phong ấn? Vậy thì chắc chắn là nó rồi!"
Tuyên Chi vui mừng nói. Nàng nhớ trong nguyên tác có nhắc đến, con gái của chưởng giáo vì yêu Vân Tri Ngôn mà lén xông vào cấm địa của Huyền Thịnh Giáo. Cái Tàng Thư Các bị phong ấn kia hẳn chính là cấm địa ấy.
Tuyên Chi vội vàng chụp lấy nửa củ khoai nướng trên bàn, nhanh chân đuổi theo bước chân của Thân Đồ Đào.
Thôi đi, những thứ rác rưởi trong đầu nàng, hắn thật sự không muốn biết.
Thân Đồ Đào lập tức đứng dậy: "Đi thôi."
Ánh mắt của Thân Đồ Đào lướt qua mặt bàn, vết nước đã khô, không còn nhìn thấy chữ viết, nhưng hắn đưa tay phủi nhẹ mặt bàn, giống như thời gian quay ngược lại, những vết chữ khô trên mặt bàn lại hiện lên rõ ràng:
"Tiêu Chiếu Ly? Ngươi viết hắn làm gì?"
"Bệ hạ quen hắn sao?"
Tuyên Chi ánh mắt sáng lên.
"Không quen." Quỷ ở Bắc Minh nhiều như thế, hắn đâu có thời gian mà đi quen từng người. Chẳng qua là lúc nhìn thấy cái tên này thì tra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền