Chương 109: Đánh võng! (1)
Kết quả thi tốt nghiệp của thành phố Ninh Giang được công bố, tổng điểm của Diệp Khinh Tuyết đạt 668 xếp thứ 10 toàn thành phố.
Với kết quả thi này chắc chắn tám phần là có thể đỗ đại học Yên Kinh.
Diệp Khinh Tuyết quyết định ngày 1/7 sẽ lên đường tới Yên Kinh, Tần Mục thông báo cho em gái rồi hai người bắt đầu sắp xếp đồ đạc.
Sáng ngày 1/7, Tần Mục đến cửa hàng xe hơi lấy xe sau đó đi đón em gái rồi lại lái đến công viên Nam Sơn.
Trên xe, Tần Phỉ Phỉ cảm thấy vô cùng thấp thỏm, bất an, dù sao thì Diệp gia cũng là gia tộc số một ở Ninh Giang mà Diệp Khinh Tuyết lại còn là hoa khôi giang đường trường cấp ba Vân Lan. Không biết anh cô làm thế nào mà lại có quan hệ với Diệp Khinh Tuyết được.
Diệp Khinh Tuyết mang theo hành lý đứng trên giao lộ chờ, Tần Mục thấy chỉ có mình cô đứng đó mà không thấy Diệp Đông đâu. Theo lý mà nói dù gì thì cũng là bố, cho dù công việc có bận rộn đến đâu đi nữa thì cũng nên đi tiễn con gái một đoạn mới phải.
Tần Mục dừng xe sau đó mở cửa xe ra, hắn xuống xe giúp Diệp Khinh Tuyết bỏ hành lý vào cốp xe, Diệp Khinh Tuyết thì lên xe ngồi vào ghế lái phụ.
Lúc cô nhìn thấy Tần Phỉ Phỉ trên xe thì ngẩn người kinh ngạc.
Sau khi Tần Phỉ Phỉ uống thuốc trú nhan, khí chất cùng vẻ ngoài thay đổi một cách kinh ngạc.
Có câu gọi là đã đẹp lại còn đẹp hơn, trước đây Tần Phỉ Phỉ thường không chú ý đến hình tượng của mình nhưng bây giờ cô bắt đầu lao đầu vào ăn mặc, trưng diện.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo màu vàng nhạt kết hợp với chiếc váy dáng dài màu đen đáng yêu, mái tóc dài màu đen tự nhiên xõa bên vai, làn da trắng nõn không kém gì Mai Ánh Tuyết hơi hơi phớt hồng, dáng vẻ thanh xuân e lệ khiến trái tim người khác phải đập lỗi nhịp.
Mặc dù Diệp Khinh Tuyết là hoa khôi giảng đường nên rất tự tin vào nhan sắc của mình nhưng lúc này ở trước mặt Tần Phỉ Phỉ cô lại cảm thấy có chút tự ti.
Tần Mục làm sao lại quen biết với một mỹ nữ khuynh thành như vậy, đã thế còn để cô ấy ngồi trên xe nữa chứ?
Diệp Khinh Tuyết không biết Tần Phỉ Phỉ, nhưng Tần Phỉ Phỉ lại biết rất nhiều về Diệp Khinh Tuyết, vì vậy cô cười chào hỏi:
- Chị Khinh Tuyết, em là Tần Phỉ Phỉ là em gái của anh ấy!
Diệp Khinh Tuyết vốn đang cảm thấy bực mình thì lại nghe thấy Tần Phỉ Phỉ nói cô là em gái của Tần Mục, hai mắt lập tức sáng lên, thái độ cũng thay đổi hẳn trở nên nhiệt tình một cách khác người.
- Thì là em gái Phỉ Phỉ à, em tới Yên Kinh là để đi học hay là đi du lịch?
Diệp Khinh Tuyết không biết gì về gia cảnh của Tần Mục, cô vốn cứ tưởng Tần Mục là người Ninh Giang, lần này cô với Tần Mục tới Yên Kinh để học đại học nhưng cô em gái Tần Phỉ Phỉ này lại cũng đi theo, cô cảm thấy có chút nghi hoặc.
Đúng lúc này Tần Mục ngồi vào chỗ ngồi của mình, trả lời thay em gái:
- Nhà hai bọn tôi ở Yên Kinh, lần này tới đó chẳng qua chỉ là về nhà một chuyến thôi!
- Hai người là người Yên Kinh sao?
Diệp Khinh Tuyết giật mình hỏi:
- Vậy sao cậu không nói với tôi? Còn nữa, sao cậu lại tới Ninh Giang đi học ba năm ở đây?
Tần Mục nhàn nhạt đáp lời:
- Bị người nhà đuổi ra ngoài, lần này trở về
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền