Chương 110: Đánh võng! (2)
Tần Mục thật sự rất bất ngờ, thì ra trên người thằng nhóc đầy bi kịch này lại còn có chuyện hư hỏng như vậy, tên này còn dám giở trò đồi bại với cả con gái nhà Lâm gia sao?
- Là tôi sai, tôi sai. Hai người cứ tiếp tục đi!
Tần Mục tỉnh táo lại, may là vừa rồi không xảy ra tai nạn nếu không chắc chắn hắn sẽ bị cảnh sát giao thông xử đẹp luôn.
- Anh lo gì chứ? Đây chẳng qua chỉ là lời từ một phía của Lâm Thi Vận, đừng nói là em không tin, đến cả chị Khinh Tuyết chắc chắn cũng sẽ không tin! Em còn tưởng rằng anh đã có thể bình thản đối diện với chuyện này rồi chứ!
Diệp Khinh Tuyết tiếp lời:
- Nếu như là cậu ta của lúc trước thì quả thật là chị cũng không tin cậu ta có thể làm ra loại chuyện như thế!
- Cắt, cô gái ngốc, cậu nói thế là có ý gì hả?
Tần Mục cảm thấy không vui, hắn của trước đây không giở trò đồi bại với Lâm Thi Vận vậy chẳng lẽ bây gì thì có sao?
Tần Phỉ Phỉ như có điều suy nghĩ, cô nhìn về phía Tần Mục rồi nói:
- Anh à, quả thật là anh đã thay đổi quá nhiều.
Tần Mục thuận miệng nói:
- Con người luôn luôn thay đổi, hoàn cảnh càng khó khắn lại càng dễ dàng khiến con người trưởng thành hơn!
- Cậu nói câu này rất hay!
Diệp Khinh Tuyết liếc nhìn Tần Mục một cái sau đó lại quay sang hỏi Tần Phỉ Phỉ:
- Vậy sau đó thì sao? Hai người cứ như vậy liền bị đuổi ra ngoài sao?
Tần Phỉ Phỉ bất đắc dĩ đáp lời:
- Cũng có lẽ là bởi sức ép từ phía Lâm gia nên người trong gia tộc mới phải đuổi bọn em ra khỏi Tần gia, còn đóng băng tất cả cổ phiếu mà bọn em sở hữu. Từ đêm hôm đó bọn em phải lưu lạc đầu đường xó chợ, sau đó lại còn bị một đám người đuổi giết nữa.
- Đuổi giết sao?
Diệp Khinh Tuyết cảm giác không thể tưởng tượng nổi.
Tần Mục nhướng mày, trục xuất bọn họ ra khỏi gia tộc còn chưa đủ lại còn muốn đuổi tận giết tuyệt sao?
- Người đuổi giết bọn em có người của Lâm gia cũng có cả người của Tần gia, nhưng đến cuối cùng người cứu bọn em lại cũng chính là người của Tần gia. Nếu em đoán không lầm thì người cứu bọn em là ngươi do ông nội phái tới.
- Vậy bố mẹ của hai người đâu?
- Không biết, trong ấn tượng của bọn em thì từ nhỏ đã không tồn tại hình ảnh của bố mẹ, mà ông nội cũng chưa bao giờ nhắc tới bố mẹ của bọn em!
Diệp Khinh Tuyết nghe vậy thì thấy rất thương cảm với hai người còn Tần Mục cũng nghe rất nghiêm túc, như vậy hắn cũng đã hiều sơ sơ về quá trình diễn ra sự việc này rồi.
Cũng không khó đoán lắm, chuyện này chắc chắn có liên quan đến hai người bố mẹ mà bọn họ chưa bao giờ gặp kia.
Diệp Khinh Tuyết lo lắng hỏi:
- Nói như vậy lần nay hai người về Yên Kinh không phải là nguy hiểm lắm sao?
Một mình Tần gia còn chưa nói lại cộng thêm cả Lâm gia còn lớn mạnh hơn, chỉ dựa vào Tần Mục với Tần Phỉ Phỉ thì làm sao có thể đấu lại được?
Tần Phỉ Phỉ im lặng không đáp, với thực lực hiện giờ của cô cũng đủ để bảo vệ cho bản thân nhưng còn Tần Mục, cô rất lo cho hắn.
Tần Mục thấy em gái không nói lời nào thì cũng hiểu trong lòng cô đang nghĩ gì, vì vậy hắn mở miệng nói:
- Đừng nói đến chuyện này nữa, chúng ta đổi chủ đề khác đi, nói tới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền