ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 106. Phục Hy và Côn Bằng

Chương 106: Phục Hy và Côn Bằng

Yêu Đình chiếm ba mươi ba tầng trời, trong đó tầng trời thứ nhất là Thao Thiên Hải Giới. Nước biển đen kịt cuộn trào dữ dội, vỗ lên vách đá ven bờ làm bọt trắng bắn lên tung tóe.

Trên một vách đá cao chót vót, một nam tử trung niên nho nhã đang đánh đàn, tiếng đàn trong trẻo vang vọng khắp thiên địa, cho dù biển cả gầm thét ầm ầm cũng không thể át đi tiếng đàn.

Ầo! Biển lớn nổ tung, nước biển vô tận dâng lên tạo thành một đôi cánh khổng lồ từ nước biển. Đôi cánh nước màu xanh lam che khuất bầu trời, đẹp lộng lẫy.

Một con chim màu xanh lam ngoi từ trong nước biển lên. Con chim vừa to vừa trong suốt nhìn người trẻ tuổi nho nhã trên vách đá, trong đôi mắt lóe lên vẻ cơ trí.

Tang... Một tiếng đàn quẩn quanh trên cửu tiêu, mãi lâu sau mới yên tĩnh trở lại, tiếng đàn đã dừng.

Con chim tạo thành từ nước biển lên tiếng:

"Phục Hy Đại Thánh, ngươi thường xuyên đến đây đánh đàn cho ta, ta không biết phải báo đáp ngươi như thế nào."

Phục Hy ngồi xếp bằng trên đỉnh núi nhìn con chim phía đối diện, vừa cười vừa nói:

"Đời người có được một tri kỷ như Côn Bằng đạo hữu là một chuyện may mắn, sao lại nói đến báo đáp?"

Con chim khổng lồ rướn người nhìn xuống Phục Hy bên dưới. Nó ủ rũ thở dài rồi cảm khái:

"Hồng hoang làm gì có tri kỷ?"

Phục Hy đặt hai tay trên dây đàn, ngẩng đầu nở nụ cười:

"Côn Bằng đạo hữu, lẽ nào ngươi không thích ta?"

"Ha ha, thích chứ, đương nhiên là ta thích! Nếu Phục Hy đạo hữu đã gọi ta một tiếng "tri kỷ

", vậy ngươi có thể tha cho ta một mạng không?"

Phục Hy nhướng mày, hỏi với vẻ nghi hoặc:

"Côn Bằng đạo hữu, ngươi có ý gì?"

"Ta là yêu sư, hôm qua ta đi Thang Cốc dạy Kim Ô thái tử nhưng trên đường đến Thang Cốc ta phát hiện ra sóng thời không, hơn nữa còn có một tia khí tức của đạo hữu lưu lại. Đạo hữu có thể giải thích đôi chút không?"

Sắc mặt Phục Hy không thay đổi, hắn mỉm cười nói:

"Vậy thì sao? Đâu thể khẳng định là ta đã từng đi Thang Cốc!"

Ào! Thủy điểu khổng lồ tan biến, hóa thành nước biển mênh mông ào ào rơi xuống biển khơi sâu thẳm, sóng biến ngập trời cuộn trào, dường như thiên địa đang rung chuyển.

Một thân ảnh mặc hắc y lặng lẽ xuất hiện bên cạnh Phục Hy. Phục Hy khẽ gảy ngón tay, tinh... tiếng đàn thánh thót vang lên.

Thân ảnh hắc y lập tức chấn động dữ dội tựa như có thể tan biến bất cứ lúc nào, thế nhưng hắn vẫn đứng im tại chỗ không nhúc nhích.

Phục Hy khen ngợi:

"Côn Bằng đạo hữu giỏi tu hành, ta cũng thua kém..."

Bịch! Côn Bằng quỳ một chân trên đất, ôm quyền cúi đầu cầu xin:

"Xin đạo hữu tha mạng!"

Phục Hy vội vàng đứng dậy, khom lưng đỡ Côn Bằng lên. Hắn nói:

"Đạo hữu mau mau đứng dậy đi! Ngươi cần gì phải làm vậy?"

Côn Bằng thuận thế đứng lên, đau khổ cất lời:

"Ta vốn là một con cá lớn ở Bắc Hải, khát vọng thiên không phù diêu hóa thành Bằng Điểu nhưng bị Yêu Đình gây khó dễ, trở thành yêu sư. Hiện giờ Yêu Đình sắp diệt vong, mong đạo hữu nương tay, trả tự do cho ta."

Phục Hy trầm ngâm chốc lát rồi nghiêm nghị nói:

"Sao ngươi biết Yêu Đình sắp diệt vong?"

"Thánh Nhân đã ngấm ngầm mưu tính, sao Yêu Đình có thể tiếp tục tồn tại?"

Côn Bằng nhìn Phục Hy bằng đôi mắt mong chờ: "Ta có thể giữ bí mật tuyệt đối, còn có thể trợ giúp ngươi, chỉ mong Thánh Nhân mở lời

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip