Chương 107: Linh Châu Tử
Trong hoa viên trên bầu trời Oa Hoàng Thiên, sau khi ăn xong đệ tử tứ giáo bắt đầu luận đạo, ngươi ta tranh ta cãi vô cùng náo nhiệt.
Bạch Cẩm lặng lẽ đứng đậy, lén lút rời khỏi quảng trường náo nhiệt đi ra vườn hoa bên ngoài.
Cãi miệng không phải thế mạnh của hắn! Hắn thuần phác tựa như một bông hoa tuyết liên đơn thuần, không tham dự vào tranh chấp trên thế gian.
Hắn thầm cảm thán trong lòng, tay bưng một một chén rượu tự rót tự uống. Hắn vừa đi dạo trên con đường nhỏ trong rừng vừa thưởng thức cảnh đẹp của hoa viên trên không. Không hổ là tạo vật của Thánh Nhân, ba bước một cảnh, đúng là thiên địa linh tú.
Ọ...
Ọ...
Từng tiếng kêu dồn dập vang lên.
Mặt Bạch Cẩm chợt biến sắc, là Quỳ Ngưu phải không? Hắn vội vàng rảo bước.
Hắn băng qua một khúc rẽ, không gian trước mắt bỗng trở nên rộng rãi, chỉ thấy Quỳ Ngưu bất lực nằm dưới một gốc cây cách đó không xa. Cả người nó bị một dải lụa đỏ trói chặt, miệng cũng bị dải lụa buộc thít lại, trong mắt trâu chất chứa nỗi sợ hãi và tủi nhục.
Bên cạnh nó là một tiểu thái hài mặc yếm đang cầm một cây bút trang điểm lên mặt Quỳ Ngưu. Hàng mày lá liễu mị nhãn như tơ, môi đỏ chót nhiệt tình như lửa, hai má hồng cực kỳ yêu diễm. Không ngờ một cây bút lại có thể vẽ được tất cả sắc màu trên thế gian.
Bạch Cẩm lập tức quát lên: "Dừng tay!" Sau đó hắn bước nhanh tới.
Đôi mắt Quỳ Ngưu chợt sáng ngời, nó kích động phát ra tiếng kêu "ọ ọ", cố gắng giãy giụa nhưng không thể động đậy tí nào.
Tiểu thí hài mặc yếm bắt đầu có hành động, hắn vội vàng xoay người, giấu cây bút ra sau lưng rồi bất mãn chất vấn:
"Ngươi là ai?"
Bạch Cẩm nhìn đối phương và hỏi ngược lại:
"Ngươi là ai?"
Tiểu thí hài ngẩng đầu ưỡn ngực, đắc ý nói:
"Ta là Linh Châu Tử của Nữ Oa Cung! Ngươi là ai mà dám kêu to gọi nhỏ với ta? Muốn ăn đòn phải không?"
Bạch Cẩm nhìn Quỳ Ngưu rồi lại nhìn Linh Châu Tử, một ý nghĩ nảy ra trong đầu: tên hùng hài tử này thiếu dạy dỗ!
...
Trong Oa Hoàng Cung, chư vị Thánh Nhân cũng sôi nổi quan sát.
Thông Thiên bực bội lên tiếng:
"Nữ Oa sư muội, phải chăng ngươi nên cho ta một lời giải thích?"
Nữ Oa mỉm cười đáp:
"Chẳng phải Bạch Cẩm đã đi rồi sao? Chuyện của bọn hắn thì để bọn hắn tự xử lý."
Chuẩn Đề càng thêm hứng thú:
"Ta rất tò mò Bạch Cẩm sẽ làm thế nào."
Chúng Thánh tiếp tục theo dõi tình hình phát triển ra sao.
...
Bạch Cẩm hít sâu một hơi, giơ ngón tay cái lên khích lệ:
"Vẽ đẹp lắm!"
Hai mắt Linh Châu Tử lập tức sáng long lanh, hắn vui vẻ nói:
"Có thật không?"
Giọng điệu dương dương tự đắc:
"Ta cũng cảm thấy mình vẽ rất đẹp nhưng Thải Phượng tỷ tỷ và Thanh Loan tỷ tỷ hoàn toàn không biết thưởng thức."
Bạch Cẩm đi đến gần Quỳ Ngưu, cẩn thận đánh giá rồi cất lời khen ngợi:
"Kỹ xảo hóa trang này thật sự quá cao minh. Nhiều hơn một nét thì đậm, thiếu đi một nét thì nhạt, mỗi nét bút hạ xuống đều rất tự nhiên. Ta có thể thấy được thái độ cẩn thận tỉ mỉ và nội tâm thành kính của người vẽ."
Linh Châu Tử vừa ngạc nhiên vừa vui mừng thốt lên:
"Thật sao? Ta học từ Thanh Loan tỷ tỷ đó, có điều ta cảm thấy mình vẽ đẹp hơn nàng nhưng nàng không thừa nhận. Vẫn là ngươi có ánh mắt tinh tường."
Bạch Cẩm vung tay, tức thì kim quang lấp lánh, mấy trăm Công Đức Kim
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền