Chương 173: Nhiệm vụ thứ nhất
Trong Vụ Khu.
Lâm Huy đứng tại nơi đệ tử mình từng chôn giấu bảo dược.
Xung quanh, những mảng lớn bùn đất và đá tảng đều đã bị đánh nát thành cát bụi cực nhỏ. Thứ cát bụi màu đen này bao phủ gần như toàn bộ khu vực lân cận.
"Đây là do lúc ta thi triển kiếm pháp..."
Lâm Huy khẽ nhớ lại tình cảnh giao thủ lúc trước, ánh mắt thoáng qua một chút bất đắc dĩ.
Đào Tuyết Hải vất vả lắm mới tìm được gốc bảo dược này, giờ đây e rằng nó đã cùng với cây cỏ đá tảng bị lật tung lên, nát vụn thành bụi đất khô khốc.
"Không sao... Không có việc gì đâu lão sư."
Phía sau, Đào Tuyết Hải cũng có chút câm nín, nhưng y nhanh chóng trấn tĩnh lại.
"Dược liệu kia vẫn còn, là do đệ tử đổi từ Huyền Ưng môn ra. Môn chủ bối cảnh thâm hậu, thần thông quảng đại, không biết tìm đâu ra số lượng lớn tài nguyên như vậy mới có thể thành lập Huyền Ưng môn, đồng thời trong thời gian ngắn ngủi đã có thể đối đầu với Thanh Hà môn mà không rơi vào thế hạ phong."
Y dừng một chút, liên tục đưa đan dược chữa thương vào miệng. Những võ nhân sau khi dung hợp Trùng Điển phỏng chế này dường như cần loại dược vật được điều chế đặc biệt, thuốc mà Lâm Huy đưa cho y hoàn toàn không có tác dụng.
Rõ ràng, bọn họ đã thoát ly phạm trù thể chất của người bình thường. Cũng phải, người bình thường nào có thể đánh tan thân thể, hóa thành một đàn sâu bọ khổng lồ?
"Dược liệu kia lần sau tới đệ tử sẽ đổi lại một chút, lão sư không cần lo lắng."
Đào Tuyết Hải chân thành nói.
Lúc này trông y đã khôi phục lại nhiều, chỉ qua hơn một giờ mà vẻ ngoài dường như đã không còn gì đáng ngại. Điều này cũng khiến Lâm Huy có cái nhìn mới về sức khôi phục của võ nhân dung hợp Trùng Điển.
"Không có gì, bản thân ngươi chú ý an toàn là được."
Lâm Huy thở dài,
"Bây giờ Cuồng Phong kiếm của ngươi đã đi trên con đường của riêng mình. Tương lai ra sao, đạt đến độ cao nào đều tùy thuộc vào chính ngươi. Ta mong chờ lần sau gặp lại, ngươi có thể mang tới cho ta nhiều kinh hỉ hơn... Phải biết rằng, cảm ngộ của ngươi cũng có thể giúp ta nảy sinh những linh cảm mới."
Hắn không hề che giấu việc đệ tử có thể mang lại linh cảm ngược cho mình, điều này càng làm Đào Tuyết Hải thêm phần bội phục. 'Không hổ là thầy của ta, học vấn vô biên, có thể gạt bỏ mọi sĩ diện mà nguyện ý học tập từ chính đệ tử mình. Chẳng trách người có thể sáng tạo ra võ học trác tuyệt như Cuồng Phong kiếm khi còn trẻ như vậy... Không ngại học hỏi kẻ dưới, xem ra ta cũng nên lấy lão sư làm gương, đạt giả vi tiên, mỗi giờ mỗi khắc đều phải nỗ lực cường hóa bản thân.'
Nghe vậy, ánh mắt Đào Tuyết Hải hiện lên vẻ kính trọng sâu sắc. Y ôm quyền:
"Lần này đa tạ lão sư tương trợ, đệ tử sẽ dốc lòng khổ tu, sớm ngày luyện Cuồng Phong kiếm Thối Thể tới đỉnh phong."
"Được. Đến lúc đó quay về, ta chờ ngươi tại Thanh Phong quan."
Lâm Huy xoay người, nhẹ nhàng ném ra một thanh kiếm.
Đào Tuyết Hải đón lấy kiếm, hành lễ rồi quay người rời đi. Đưa mắt nhìn bóng dáng y biến mất trong sương mù, Lâm Huy bỗng có cảm giác kỳ diệu như nhìn một hạt giống vừa tung bay đi để trưởng thành thành đại thụ của riêng nó.
"Ta cũng nên tiếp tục con đường của mình..."
Hắn mỉm cười, thân hình lách đi rồi biến mất trong sương
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền