ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Hủ Bại Thế Giới book cover

[Dịch] Hủ Bại Thế Giới

Cổn Khai

180

Chương

76,398

Lượt đọc

Giới thiệu truyện

Thần bí, tuyệt vọng, thống khổ, mục nát… những từ ngữ ấy như từng lớp sương đen bao phủ lấy thế giới này. Trật tự đã sụp đổ từ lâu, lý trí bị gặm nhấm từng chút một, còn phương hướng thì sớm đã lệch khỏi quỹ đạo vốn có. Ta đứng giữa dòng chảy mục ruỗng của thời đại, nhìn bầu trời nứt vỡ, đại địa rên rỉ, mà trong lòng chỉ có một câu hỏi lặp đi lặp lại không dứt: ta nên đi con đường nào?

Đây là một thế giới đang tiến thẳng về mạt lộ. Ánh sáng bị bóng tối nuốt chửng, hi vọng bị tuyệt vọng nghiền nát. Mỗi một bước chân tiến lên đều tiềm ẩn sát cơ, mỗi một hơi thở đều mang theo mùi mục nát của cái chết. Quái dị ẩn nấp trong góc khuất, vận mệnh như lưỡi dao treo lơ lửng trên đỉnh đầu, chỉ chờ một khắc sơ suất liền rơi xuống, chặt đứt tất cả.

Không có anh hùng cứu thế, không có lời tiên tri chỉ đường. Ta chỉ là một kẻ lạc lối, bị ném vào cơn lốc xoáy của sai lầm và suy tàn. Phía trước là sương mù dày đặc không thể nhìn thấu, phía sau là vực sâu không thể quay đầu. Dù vậy, ta vẫn chưa thể gục ngã.

Bởi trên người ta, có một thần bí huyết ấn.

Nó như một lời nguyền, cũng như một tia hi vọng mong manh. Huyết ấn khắc sâu vào linh hồn, mỗi lần nhịp đập đều mang theo đau đớn, nhưng cũng mang theo sức mạnh. Nhờ nó, ta có thể không ngừng thôi diễn, không ngừng tiến hóa những kỹ năng vốn dĩ không nên tồn tại. Ta phân tích nguy cơ, bóc tách quy luật, lấy máu và thống khổ làm nhiên liệu, ép bản thân bước qua từng giới hạn.

Mỗi lần thôi diễn là một lần đối diện với hủy diệt. Thất bại đồng nghĩa với mất mát, thậm chí là tan biến hoàn toàn. Nhưng nếu không thử, chờ đợi ta chỉ có cái chết chắc chắn. Thế nên ta lựa chọn liều mạng—dùng lý trí chống lại điên cuồng, dùng ý chí vá víu linh hồn rách nát, từng chút một mở ra khả năng mới trong biển tuyệt vọng vô biên.

Ta biết, con đường này không được ai chúc phúc. Nó không rực rỡ, không vinh quang, chỉ đầy máu, nước mắt và tro tàn. Nhưng trong thế giới đã đi sai đường này, có lẽ chính con đường tuyệt vọng nhất, mới là sinh lộ duy nhất.

Dù phía trước vẫn là đêm đen vô tận, dù kết cục có thể chỉ là hủy diệt, ta vẫn sẽ bước tiếp. Bởi chỉ cần còn thôi diễn, còn tiến hóa, còn sống sót trong từng khoảnh khắc ngắn ngủi—

thì tuyệt vọng, chưa thể nuốt chửng ta.

no-le-bong-toi-free