ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Huyền Giới Chi Môn (Dịch)

Chương 108. Yên La

Chương 108: Yên La

Thạch Mục thấy thế mừng như điên, vội vàng lấy một cái bình sứ màu trắng từ trong ngực ra, nhổ nắp bình, vẩy lên sương mù màu xám đen.

“Vèo” một tiếng.

Một đoàn chất lỏng màu đen từ trong bình văng vào trong sương mù rồi biến mất tăm.

Sương mù vốn đang lưu chuyển chậm rãi, nhưng khi hấp thu chất lỏng xong thì lập tức phát ra tiếng nổ vang dữ dội, như bị một cỗ lực lượng nào đó dẫn dắt, bắt đầu xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy màu đen cỡ một trượng.

Mảng lớn sương mù xám đen từ trong vòng xoáy lan tràn, khuếch tán ra bốn phía, toàn bộ trận pháp rất nhanh bị tầng sương mù bao phủ.

Thạch Mục sắc mặt nghiêm túc, hai mắt trừng trừng, miệng vội vàng tụng lên một câu chú ngữ, ngón tay đột nhiên duỗi ra.

Một đạo hắc quang từ đầu ngón tay bay ra, chui vào vòng xoáy màu xám đen rồi biến mất không thấy gì nữa.

“Phanh” Phanh” hai tiếng giòn giã liên tiếp vang lên.

Mấy khối Linh Thạch vốn được khảm trong trận pháp đồng thời vỡ vụn.

“Đùng”!

Một đạo điện hồ màu đen cỡ cánh tay hiện ra giữa vòng xoáy, lượn lờ một hồi lại “Oanh” một tiếng biến mất.

Toàn bộ nhà đá cũng run lên một phen.

Ngay sau đó, hào quang của trận pháp bát giác đều tắt ngúm, vòng xoáy màu xám đen cũng biến mất theo, thay vào đó là một bóng người gầy nhỏ mơ hồ xuất hiện, trên thân còn quấn quanh từng sợi sương mù, trông như một cái la đái (thắt lưng bằng vải) bay múa phấp phới, căn bản nhìn không rõ bộ dáng người nọ.

Thạch Mục đứng thẳng dậy, chăm chú nhìn vào bóng người.

Nhưng sau một khắc, hắn lại nhớ ra cái gì đó, vội vàng chụp lấy Hắc Thiết Vẫn Đao nãy giờ để yên một bên, tay kia thì móc từ trong lòng ra một xấp phù lục.

Kết quả bóng người kia vẫn đứng im không đá động gì.

Thạch Mục thấy vậy mới hơi thở phào.

Sương mù dần tản đi, bóng người từ từ lộ ra rõ ràng.

Thì ra là một khô lâu hình người màu xám trắng so với mình hơi thấp hơn một tí đang đứng trong trận pháp, trong hai hốc mắt có đốm lửa màu lục đang bốc cháy, chớp động không thôi.

Thạch Mục quan sát khô lâu ở khoảng cách gần, cảm nhận được dấu vết của Câu Linh Thuật mà mình đã gieo vào cơ thể đối phương, điều này cho thấy nó chính là tên Khô Lâu mà hắn đã chọn trúng ở Tử Linh Giới kia, trong lòng liền mừng rỡ.

Có điều nhìn kỹ vài lần, hắn lại hơi kinh ngạc.

Khô Lâu trước mặt này hình như hơi khác so với ấn tượng.

Hắn nhớ rõ lúc đầu gieo xuống ấn ký ở Tử Linh Giới, bộ Khô Lâu kia tàn tạ vô cùng, thậm chí một cánh tay cũng vỡ vụn mất.

Còn tên Khô Lâu trước mặt này, chẳng những hai tay lành lặn mà xương cốt toàn thân cũng ít đi rất nhiều chỗ vỡ nát, thậm chí màu sắc của cốt cách cũng đậm hơn vài phần.

Đang lúc Thạch Mục nhìn chằm chằm Khô Lâu thì nó cũng ngẩng đầu lên, đốm lửa trong hốc mắt chập chờn, dường như cũng đang nhìn lại hắn.

Thạch Mục đợi một hồi, thấy Khô Lâu này không có ý tấn công mình, trong lòng mới yên tâm, chậm rãi mở miệng:

“Ngươi tên gì, có thể hiểu được lời ta nói không vậy?”

Khô Lâu vẫn không nhúc nhích, ngơ ngác nhìn Thạch Mục.

Thạch Mục thấy vậy thì khẽ cau mày.

Xem ra bộ xương khô chết tiệt mà mình phải gian nan để triệu hoán ra này chẳng những không có sức sống mà linh trí cũng thấp nữa.

Hắn chợt có cảm giác đồng bệnh tương liên với việc Cúc sư thúc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip