Chương 109: Phục Kích Man Tộc
Một năm sau.
ở biên giới Đại Tề, bên trong Mưu thành, Phục Châu.
Thạch Mục mặc một thân áo đen ngắn, trên lưng đeo hai thanh đao một trắng một đen, ngồi nhắm mắt xếp bằng trên một cây to bằng hai người ôm.
Từ khi rời khỏi thôn Tiểu Ngư đến giờ đã gần hai, ba năm rồi. Thân hình và khuôn mặt của hắn cũng thôi đổi một chút.
Mặc dù lông mày vẫn rậm, mắt vẫn to nhưng gương mặt của một võ giả đã qua ma luyện lại càng thêm cứng cỏi, ngũ quan* rõ ràng, màu da cũng không còn giống như màu đỏ thẫm năm xưa nữa mà thay vào đó là một màu đồng cổ*
*Ngũ quan: đại khái là khuôn mặt hắn, mắt mũi mồm miệng tóc tai…
*Đồng cổ: màu nâu đỏ, đạo hữu nào tò mò hãy xem màu dây đồng cũ.
Hình thể hắn so với trước cũng cao lên không ít, bả vai rộng lớn, lồng ngực đầy đặn (DG: không phải loại ngực to mông nở đâu, các đạo hữu đừng liên tưởng bậy nha), hai tay cường tráng như được đúc bằng sắt thép, khuôn mặt hắn hiện lên nét cương nghị bướng bỉnh, toàn thân phát ra một loại khí chất phóng đáng cuồng dã.
Giờ phút này, hô hấp của Thạch Mục ẩn hiện mơ hồ, tán cây rộng lớn đã che khuất đi thân hình của hắn.
Nhìn từ phía xa, khoảng rừng cây nhỏ thưa thớt này hoàn toàn trống rỗng. Bão cát cuốn qua phát ra một loạt âm thanh sàn sạt để lộ ra cảm giác thê lương đặc thù chỉ có ở biên cảnh.
Một năm trước, khi bị Man tộc xâm chiếm Mưu thành ra rơi vào tay giặc rồi.
Trên đường lẻn vào đây Thạch Mục chứng kiến vô số tình cảnh thảm thiết bi thương, có thể nói là sinh linh đồ thán*.
*Sinh linh đồ thán: ý chỉ cảnh giết chóc vô số, máu chảy thành sông, thây chất như núi.
Man tộc đi qua đâu, nơi đó bị tàn sát đồ lục, không một thôn trang nào nguyên vẹn, ruộng đồng tươi đẹp bị vó ngựa giẫm đạp tan tác, khắp nơi biến thành đồng hoang.
Ngàn vạn thanh niên trai tráng bị coi là nô lệ giống như súc vật mặc cho người Man hò hét quát nạt, không vừa lòng thì đánh đập, những nữ nhân thì phơi xác trần truồng nơi nào cũng thấy, người già trẻ nhỏ cũng không tránh khỏi kết cục chém đầu phanh thây.
Những điều này càng làm cho sát tâm trong lòng Thạch Mục ngày càng nặng nề.
Dù sao hắn cũng là một thành viên của Nhân tộc, Đại Tề lại còn là nơi chôn rau cắt rốn của hắn.
Cách mảnh rừng thưa này không xa là trại ngựa thuộc một trong tám bộ của Man tộc, nhiệm vụ của hắn lúc này là phục kích những tên kỵ binh tuần tra bên ngoài trại này.
“Cộc, cộc, cộc”
Tiếng vó ngựa loáng thoáng từ phía xa đi dần về phía rừng cây.
Lỗ tay Thạch Mục hơi nhúc nhích, hai mắt đột nhiên mở ra, trong mắt ánh lên kim quang nhàn nhạt xuyên qua khe hở của đám lá cây nhìn rõ một đội kỵ binh tầm mười người.
Những kỵ binh này cưỡi những con ngựa cao to. Mỗi người đều cao lớn hơn một trượng, thân thể cường tráng, lưng đeo búa đá, dáng vẻ khôi ngô hùng dũng. Những con ngựa mà họ cưỡi cũng mạnh mẽ, uy mãnh hơn nhưng con ngựa bình thường rất nhiều.
Điều này cũng không thể trách được, ngựa thường sao có thể chịu nổi thể trọng và binh khí của những Man nhân này.
Người đi đầu dẫn đội chính là một Man nhận trẻ tuổi, thân hình thô to hơn Thạch Mục rất nhiều, cây Lang Nha Bổng dài một trượng trầm trọng vô cùng nhưng hắn ta cầm thấy rất nhẹ nhàng. Trên lồng ngực gã có một hoa văn đầu sư
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền