ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Huyền Giới Chi Môn (Dịch)

Chương 110. Kha Nhi

Chương 110: Kha Nhi

Chỉ thấy trên rễ cây có ánh sáng xanh lóe lên, lộ ra một cái cửa động màu đen rộng chừng một trượng, có thể nhìn thấy lờ mờ một cái cầu thang bằng đá kéo dài xuống dưới.

Thân hình Thạch Mục khẽ chớp lên, lập tức biến mất ở cửa động.

Bâu không khí nơi này chấn động một hồi, cửa động nhanh chóng mờ đi, dần dần biến mất trong không khí, không còn chút dấu vết nào.

Sau khi Thạch Mục đi qua một cái thông đạo không dài lắm, đã đi đến một cái không gian tương đối rộng rãi trong lòng đất.

Trên tường đá bốn phía có khảm nạm một ít khoáng thạch tỏa ra ánh sáng trắng, khiến cho không gian dưới mặt đất không đến nỗi tối lắm.

Nơi đây thoạt trông có vẻ giống với một cái khu mỏ khai thác quặng bị bỏ hoang, tương đối khô ráo, bốn chung quanh có hơn mười gian phòng đá đơn sơ – còn nguyên dấu vết đào bới.

Sâu trong không gian dưới mặt đất lúc này có một cái bàn đá thô sơ cùng mấy cái ghế đá, bảy tám người đang vây xung quanh, hình như đang thảo luận chuyện gì đó, nghe được tiếng động thì vội quay đầu nhìn lại.

Khoáng thạch phát sáng trong không gian tản mát ra ánh sáng nhàn nhạt, chiếu lên trên mặt mọi người làm biểu cảm trên mặt họ cũng hơi mông lung.

Những người này thoạt nhìn đều cực kì trẻ, lớn nhất cũng chỉ khoảng trên dưới mười bảy mười tám tuổi, trên người mặc trang phục của đệ tử các môn các phái.

Thấy Thạch Mục vừa bước vào, đa số mấy người ngồi ở bàn đó đều tỏ vẻ tươi cười, đồng thời cũng bày ra động tác chào đón.

“Thạch sư đệ lần này thế mà lại về muộn hơn bình thường nhỉ.”

“Trông vẻ mặt này, hẳn là nhiệm vụ đã hoàn thành thuận lợi đi?”

Thạch Mục cũng tươi cười, gật đầu đáp lời với từng người chào hỏi mình.

“Ôi, Thạch đại ca, huynh bị thương à?” Một giọng nữ thanh thúy dễ nghe vang lên, trong đám người, một thiếu nữ áo xanh khoảng mười sáu mười bảy tuổi đã đứng lên.

Hai mắt nàng sáng lấp lánh như sau, mũi ngọc đáng yên, làn da trắng nõn nà, dáng người linh lung động lòng người, lúc này đang ân cần nhìn về phía cánh tay phải của Thạch Mục.

Trên đó có một cái vết đao dài đến hơn một xích, máu tươi đã khô rồi, nhưng miệng vết thương vẫn sâu hoắm, nhìn mà ghê người.

“Chẳng qua là bị thương ngoài da mà thôi, không có gì đáng ngại, đa tạ Kha Nhi cô nương quan tâm.” Thach Mục nhìn thoáng qua miệng vết thương trên cánh tay, mỉm cười với thiếu nữ xinh đẹp kia mà nói.

Cặp mi thanh tú của thiếu nữ áo xanh nhíu lại một cái, dường như có muốn nói gì. Có điều, đúng lúc ấy, thanh niên vẫn một mực im lặng ngồi bên cạnh thiếu nữ đột nhiên đứng lên, mọi người chung quanh thấy thế thì nhao nhao ngậm miệng lại không nói.

“Thạch sư đệ, nhiệm vụ hoàn thành rồi chứ?” Trên người thanh niên này mặc là trang phục màu lam của Huyền Vũ Tâm, lãnh đạm mà cao ngạo hỏi.

Thạch Mục nhíu mày, sắc mặt lạnh nhạt móc một cái cốt bài chạm bạc từ trong ngực áo ra đưa cho thanh niên áo lam.

Thanh niên áo lam nhận lấy, xem qua xem lại mấy lần rồi mới lấy trên người ra một cái khay ngọc màu trắng to khoảng một xích, lại lấy ra một cái gậy nhỏ màu bạc, gõ nhẹ một cái lên trên khay ngọc.

“Đô ô ô ng…” một tiếng mang nhỏ.

Trên khay ngọc màu trắng nổi lên một mảnh bạch quang, lập tức ngưng tụ thành một màn sáng rọng khoảng hai xích, trên đó nhiên ra mấy dòng chữ, rõ ràng chính

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip