Chương 112: Nhiệm Vụ Huyết Tự
Dung mạo của Kha Nhi vốn dĩ đã xinh đẹp tuyệt trần, giờ lại vừa tắm xong, một thân mềm mại khoan khoái, giống như đóa sen mới nở, không những thanh lệ mà còn tản mát ra một vẻ mị hoặc rung động lòng người.
“Kha sư muội, tại hạ không phải cố ý nhìn lén đâu. Chẳng qua trùng hợp đi qua đây nghe được động tĩnh, tưởng là có địch nhân qua lại cho nên mới…” Thạch mục lúng túng giải thích.
“Mấy ngày nay ta vẫn ẩn thân trong cứ điểm, đã một thời gian dài rồi chưa tắm rửa, cho nên mới thừa dịp sắc trời chưa tỏ tới chỗ này tắm qua một cái.” Mặt Kha Nhi đỏ lên, ngượng ngùng nói.
Dứt lời, nàng vung tay lên, dây leo màu đen nhanh chóng chui xuống lòng đất.
Thạch mục liếc cái dây leo màu đen kia lên, mắt lóe lên tức thì như vừa nghĩ tới cái gì.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, nhất thời đều không nói gì, bầu không khí lập tức có phần lúng túng.
“Khụ! Sắp bình minh rồi, cứ mau chóng trở về thì hơn.” Thạch Mục ho khan một cái rồi thu đao vào vỏ, đánh vỡ bầu không khí trầm mặc ấy.
Sắc mặt Kha Nhi càng đỏ, không phản đối mà chỉ sửa lại tóc mình một chút rồi theo chân Thạch Mục đi về phía cứ điểm.
Sáng sớm trong rừng, ánh mặt trời ấm áp chiếu xiên qua những tán cây, rơi xuống trên người một nam một nữ đi phía trước.
Nam tử thân hình cao lớn khôi ngô, hai tay áo lung lay trước gió, nữ tử thân hình linh lung, nhỏ nhắn, bộ dạng e ấp như chim non nép vào người.
“Thạch sư huynh ở bên ngoài vào lúc này, vậy là tối hôm qua lại đi ra tu luyện sao?” Cặp mắt đẹp của Kha Nhi lóe lên, đột nhiên bước nhanh vài bước, sánh vai với Thạch Mục rồi mở miệng hỏi.
“Đúng vậy!” Thạch Mục gật đầu.
“Thạch sư huynh đúng là chăm chỉ, khó trách thực lực lại bất phàm như vậy, đồng thời còn có thể kiêm tu thuật pháp, tiểu muội còn kém xa lắm. Theo ta được biết trong số các đệ tử trẻ tuổi của Diệu Âm Tông cũng có rất ít người có thể đánh đồng với Thạch sư huynh đấy!” Kha Nhi ánh mắt ôn nhu, khẽ nói.
“Kha sư muội quá khen, thuật pháp hệ Mộc của ngươi cũng cực kì cao minh, dây leo vừa rồi kia hẳn cũng không phải thứ tầm thường nhỉ?” Thạch Mục tùy ý hỏi thăm.
“Cái kia chỉ là thuật pháp hệ Mộc bình thường mà thôi, nào có thể so sánh với Thạch sư huynh chứ. Đúng rồi, phù lục muội cũng không còn bao nhiêu nữa, còn phải nhhờ Thạch sư huynh luyện chế mấy tấm Hỏa Cầu Phù, không biết Thạch sư huynh có rảnh không?” Kha Nhi chuyển hướng đề tài.
“Chỉ cần sư muội cung cấp tài liệu thì tất nhiên sẽ không có vấn đề gì.” Thạch Mục lập tức đáp ứng.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, bầu không khí dần dà cũng hòa hợp hơn không ít, rất nhanh đã đến vách núi gần đại thụ chỗ cứ điểm.
Đúng lúc ấy, rừng cây phía trước nghe “rào rào” một cái, một nam tử đi ra.
Thiếu nữ cả kinh, khi nhận ra người đến là Bạch Ngọc Tu mới thở dài một hơi.
Thạch Mục lại khẽ cau mày.
“Các ngươi…”
Bạch Ngọc Tu đánh giá hai người một cái, sắc mặt lập tức xanh mét, hung dữ nhìn về phía Thạch Mục.
Thạch Mục nhìn Kha Nhi bên cạnh một cái, lại nhìn xuống mình, trong lòng cũng giật mình tức thì.
Lúc này Kha Nhi còn nguyên một đầu tóc chưa khô, rõ ràng có thể nhìn ra dấu vết vừa tắm rửa, mà chính hắn do ngồi bên ngoài một đêm mà trên người cũng vương đầy sướng sớm, trông cũng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền