Chương 113: Ưng Sầu Giả
Mọi người nhao nhao nhìn về phía Bạch Ngọc Tu, chờ hắn nói tiếp.
“Số người lẻn vào không nên nhiều quá, nếu không sẽ dễ bị lộ. Ta nghĩ rồi, cảm thấy để cho bốn người là ta, Tần Kích sư đệ của Thiên Kiếm Tông, Địch Đồng sư đệ của Phong Hỏa Môn và Thạch Mục sư đệ của Hắc Ma Môn là đủ rồi. Những người còn lại ở bên ngoài phối hợp đánh nghi binh, thu hút sự chú ý của Man nhân.” Bạch Ngọc Tu bình tĩnh nói.
Thạch Mục khẽ đổi sắc mặt, nhưng rất nhanh khôi phục lại như thường.
Trong đám người, thanh niên đạo sĩ và thanh niên cao lớn da đen hơi nhúc nhích thân thể, tuy nhiên hai người cũng đều không lên tiếng.
Mấy người không bị chọn trúng thầm thở nhẹ một hơi, tuy lẻn vào cứ điểm sẽ đạt được công lao lớn nhất, nhưng so với ở bên ngoài đánh nghi binh thì nguy hiểm hơn rất nhiều, dù sao thì địch mạnh ta yếu, một khi bị phát hiện thì chỉ có đường chết mà thôi, cho nên chẳng ai muốn đi cả.
Có vài người may mắn nhìn về phía Thạch Mục với ánh mắt hơi nghi hoặc.
“Bạch sư huynh, ba người các ngươi đều đáng được xưng là cường giả võ đạo của nơi này, còn Thạch đại ca là Thuật Sĩ, thực lực võ đạo yếu, nếu liên thủ với ba người các ngươi tiến vào thì không ổn lắm đâu.” Kha Nhi chợt mở miệng nói.
“Kha sư muội, ta chọn Thạch sư đệ gia nhập chính là vì thân phận thuật sĩ của hắn đó.” Bạch Ngọc Tu tươi cười nhìn Kha Nhi.
“Trên người ta có một tấm phù lục trung giai hệ hỏa – Hỏa Vân Phù, đến khi lẻn vào cứ điểm, chỉ cần bốn người bọn ta phóng thích tấm phù này thiêu hủy lương thảo bên trong mà thôi, có thể nói không tốn bao nhiêu sức lực. Có điều tấm phù này cần Thuật Sĩ có pháp lực tinh thuần mới thúc dục được, cho nên đành để Thạch sư đệ theo bọn ta vào.” Bạch Ngọc Tu móc ra một tấm phù màu đỏ từ trong lồng ngực, mặt trên có từng đạo phù văn hỏa hồng tản ra chấn động pháp lực mãnh liệt.
Thạch Mục lóe lên vẻ kinh ngạc, liếc mắt nhìn về phía tấm phù này.
Đầy là lần đầu hắn thấy phù lục trung giai, nhưng đã sớm nghe qua uy lực của nó. Có tấm phù này thì việc thiêu hủy lương thảo dễ dàng hơn nhiều rồi.
Kha Nhi hơi nhíu đôi mi thanh tú lại, định nói điều gì nữa.
“Bạch sư huynh đã cân nhắc chu đáo như vậy, tại hạ phải tuân theo rồi”. Thạch Mục bước đến khoát tay ngăn lời Kha Nhi lại, cười khẽ đáp.
“Thạch sư đệ quả nhiên là người đại nghĩa, việc này một khi thành công thì ngươi sẽ chiếm công đầu. Được rồi, mọi chuyện cứ quyết định vậy đi, mọi người trở về chuẩn bị một chút, chiều nay xuất phát, tranh thủ buổi tối đến được phụ cận Ưng Sầu Giản thừa dịp đêm đen mà hành động.” Bạch Ngọc Tu liếc Thạch Mục một cái thật sâu, ngoài cười nhưng trong lòng thâm trầm như nước.
Những người khác tất nhiên không có ý kiến gì, ai nấy đều quay về chuẩn bị.
Sau khi trở về chỗ ở, Thạch Mục đi tới đi lui một hồi, mặt nở một nụ cười lạnh.
Bạch Ngọc Tu để hắn cùng lẻn vào, mục đích là gì không nói cũng biết, chẳng qua với thực lực hôm nay, chỉ cần không đụng phải cường giả Tiên Thiên thì hắn có thể nắm chắc bảo vệ được tính mạng mình.
Nếu lần này Bạch Ngọc Tu xuất thủ với hắn thì Thạch Mục cũng chẳng cần nương tay làm gì nữa.
“Cốc cốc cốc…” Một hồi tiếng gõ cửa vang lên.
Thạch Mục mở cửa phòng, một dáng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền