Diệp Thư xem báo cáo một lúc, ngẩng đầu nhìn Tiểu Lý và chị Lưu. Chị Lưu đang nhìn ra ngoài cửa sổ, Tiểu Lý thì cầm chiếc gương nhỏ kẻ lông mày.
Diệp Thư cảm thấy không quen khi văn phòng yên tĩnh như vậy. Nhìn hai người đều không nói chuyện, cô bèn lấy cớ đi vệ sinh để ra ngoài.
Đi vệ sinh xong, cô không về văn phòng mà đi thẳng ra quầy bán hàng tìm chị Tú Hòa để nói chuyện phiếm.
Lúc này, quầy hàng không có nhiều người mua lắm, chỉ lác đác vài người, mua xong là đi ngay.
Thấy Diệp Thư đến, chị Tú Hòa rất vui, lấy cho cô một chiếc ghế đẩu rồi đưa thêm cho cô một nắm hạt dưa.
Diệp Thư cũng không khách sáo, nhận lấy hạt dưa rồi cắn tách tách.
Chị Tú Hòa cũng lấy một chiếc ghế đẩu ngồi xuống cạnh cô.
“Sao hôm nay rảnh rỗi ra đây thế?” Chị Tú Hòa hỏi.
Vừa cắn hạt dưa, Diệp Thư vừa nói: “Hôm nay không khí trong văn phòng hơi căng thẳng, chị Lưu không biết bị sao mà trông tâm trạng không tốt.”
“Em không biết à? Nhà chị Lưu xảy ra chút chuyện, tâm trạng chị ấy không tốt là phải.” Chị Tú Hòa nhìn Diệp Thư nói.
“Em không biết, xảy ra chuyện gì vậy?”
“Là nhà mẹ đẻ chị ấy đấy. Quê chị ấy không phải ở đây mà là ở một ngôi làng ven huyện.
Nghe nói trước đây gia đình chị ấy rất giàu có, nửa số ruộng đất trong làng đều là của nhà chị ấy.
Tuy sau khi lập quốc, đất đai đều được sung công quỹ, đến thời kỳ phân chia giai cấp, bố chị ấy phải nhờ người ta giúp đỡ mới được xếp vào thành phần trung nông. Vì thế, năm đó chị Lưu mới xin được việc làm và gả vào tận đây.
Lần này không biết là ai đã tiết lộ chuyện năm xưa nên nhà mẹ đẻ chị ấy bị Hồng Vệ Binh đến lục soát nhà cửa.
Chuyện này cũng đã qua một thời gian rồi, ban đầu chị Lưu giấu rất kỹ, đồng nghiệp trong đơn vị đều không ai biết.
Xui xẻo là trong đơn vị có một đồng nghiệp ở gần nhà chị ấy, lại đúng lúc nghe được chị Lưu cãi nhau với chồng về chuyện này.
Người đồng nghiệp đó cũng là người lắm lời nên chuyện này mới đến tai mọi người trong đơn vị.”
Nghe chị Tú Hòa giải thích, Diệp Thư mới hiểu ra lý do vì sao chị Lưu lại khóc. Chuyện này đúng là không còn cách nào khác, hiện tại chị Lưu chưa bị liên lụy đã là may mắn lắm rồi, đợi thêm hai năm nữa, khi mọi chuyện lên đến đỉnh điểm, e rằng cuộc sống của chị Lưu sẽ càng khó khăn hơn.
Nói xong chuyện này, chị Tú Hòa chuyển sang chủ đề khác.
“Tiểu Diệp, em đến đúng lúc lắm, chị có chuyện muốn nhờ em đây.” Chị Tú Hòa có vẻ hơi ngại ngùng.
“Chị cứ nói đi, với mối quan hệ của chúng ta, chị còn khách sáo với em làm gì?” Diệp Thư xua tay, bảo chị ấy cứ nói thẳng ra.
Thế là chị Tú Hòa kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Hóa ra là em trai của chị ấy sắp kết hôn, hiện đang chuẩn bị cho việc đãi tiệc.
Nói ra thì với điều kiện của nhà chị ấy, tiền không thiếu, tem phiếu cũng không thiếu, thịt cá chẳng phải lo nghĩ gì, muốn bao trọn nhà hàng quốc doanh cũng được.
Nhưng hiện tại, vấn đề tác phong đang bị kiểm soát rất gắt gao, nhà chị ấy cũng không dám làm trái, sợ bị người ta tố cáo là lãng phí.
Nhưng dù đơn giản đến mấy thì cũng phải có vài mâm cỗ đãi khách.
Mời khách cũng là một vấn đề nan giải, không dám bày biện toàn thịt cá, nhưng nếu món ăn quá sơ sài thì cũng không được.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền