Giấy vệ sinh, băng vệ sinh cũng phải để dành nhà mình dùng. Đồ trong siêu thị đều là không thể tái tạo, dùng hết thì chẳng còn. Cho nên có vài thứ cô hoàn toàn không có ý định bán đi đổi lấy tiền. Đều là để dành nhà mình ăn uống sử dụng.
Dọn dẹp qua một chút, thịt kho tàu cũng đã xong, cô múc thịt ra, rửa sạch nồi.
Lúc này thịt hấp bột gạo cũng đã đến lúc, tắt bếp rồi om thêm một lát là được.
Nhìn thời gian cũng không còn sớm, lát nữa Thạch Lỗi tan làm sẽ về, Diệp Thư bèn đi ra khỏi siêu thị, chuẩn bị nấu cơm.
Cô định dùng nồi lớn để nấu cơm, trong siêu thị còn cà tím cất giữ từ mùa hè, lúc nấu cơm thì hấp cùng luôn.
Cà tím trộn, thịt kho tàu vừa mới nấu xong, lại thêm một đĩa kim chi, vậy là có một bữa trưa thịnh soạn.
Thạch Lỗi về nhà nhìn thấy cơm canh trên bàn quả nhiên rất hài lòng.
Ngồi bên cạnh giường đất, trước tiên gắp một miếng thịt kho tàu, đây là món anh thích nhất. Từ ngày cưới Diệp Thư, món này ở nhà gần như chưa từng ngắt quãng, chỉ cần muốn ăn, bất cứ lúc nào cũng có.
Ăn một miếng thịt, rồi ăn một miếng cơm to, lại ăn một miếng cà tím trộn. Thạch Lỗi ăn đến vừa lòng thỏa ý.
Diệp Thư thấy Thạch Lỗi ăn ngon lành thì cũng vui trong lòng.
Hai người ăn ba món này đến sạch sẽ, Thạch Lỗi buông đũa xuống, thỏa mãn thở dài một hơi.
"Mọi người trong xưởng đều cười anh không rời nổi vợ, nghỉ trưa có hơn một tiếng đồng hồ cũng phải về nhà, bọn họ nào biết cơm nhà anh ngon đến mức nào.
Hừ! Còn cười anh, anh mới không thèm ăn bánh bao ở nhà ăn với bọn họ."
Thạch Lỗi vừa nói vừa xoa cái bụng no căng.
Diệp Thư buồn cười nhìn anh:
"Sao thế? Bọn họ cười anh à? Nói thật thì buổi trưa anh cũng ở nhà ăn ăn đại đi, đỡ phải chạy đi chạy lại."
"Anh mới không nghe lời bọn họ! Bọn họ chính là ghen tị anh có được người vợ tốt như em. Anh cứ về nhà ăn, cho bọn họ ghen tị chết."
Thạch Lỗi có chút đắc ý nói.
"Kệ anh, anh muốn về thì về!"
Diệp Thư lắc đầu:
"Anh đứng dậy đi lại cho tiêu thực đi, rồi đi rửa bát."
Thạch Lỗi nghe lời vợ đi rửa bát. Còn Diệp Thư thì tìm hết quần áo cũ của hai người ra, chỗ nào sắp rách thì vá lại.
Chờ Thạch Lỗi đi làm, cô cầm giấy kẹp, dụng cụ làm giày sang nhà bà Ngụy bên cạnh.
Cô không biết làm giày, bây giờ muốn học làm, bèn đến tìm bà Ngụy dạy cho mình.
Nhà bà Ngụy náo nhiệt như mọi khi.
Bà Triệu và chị Lý cũng ở nhà bà Ngụy, bà Triệu đang đan áo len, chị Lý đang khâu đế giày.
Trên giường đất còn có một chiếc giày làm dở, hẳn là bà Ngụy làm.
Diệp Thư cũng ngồi xuống giường đất, bà Ngụy bọn họ nhìn thấy cô cầm giấy kẹp, còn khá ngạc nhiên. Suy cho cùng bọn họ đều biết cô không biết làm giày.
Thấy mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào tờ giấy kẹp trong tay mình, Diệp Thư ngại ngùng nói rõ mục đích đến.
Nghe Diệp Thư nói muốn mình dạy làm giày, bà Ngụy liền nói:
"Thì ra là chuyện này? Chuyện nhỏ, đến đây, bà dạy cho."
"Không phải bà khoe khoang đâu, giày bà làm ở cái vùng này rất có tiếng đấy. Ưng chân lại dễ đi."
Bà Ngụy nhận lấy tờ giấy kẹp trong tay Diệp Thư rồi hỏi:
"Cháu định làm cỡ bao nhiêu? Có mẫu giày chưa?"
Diệp Thư lắc đầu: "Cháu định làm cho Chấn Hưng một đôi trước. Anh ấy đi giày cỡ 42. Nhưng cháu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền