Diệp Thư biết làm sao được? Chỉ đành để anh đi theo. Dù sao thì nói lý với một tên bợm rượu cũng không thông mà, đúng không?
Thạch Lỗi nằm vật xuống giường, còn nhất định muốn vợ cũng phải nằm cùng anh.
Diệp Thư dỗ anh đợi một lát, cô sẽ sớm quay lại.
Diệp Thư ra phòng khách xem sao thì thấy mẹ chồng đã nằm ngủ ở đó từ lúc nào.
Diệp Thư bước vào đắp chăn cho bà, hiện tại trời đã bắt đầu se lạnh rồi. Ngủ không đắp chăn dễ bị cảm lạnh.
Đi dạo một vòng từ phòng khách trở về thì Thạch Lỗi đã ngủ say từ lúc nào.
Diệp Thư cũng đắp chăn cho anh.
Hai mẹ con, một người ngủ ở phòng trong, một người ngủ ở phòng ngoài.
Diệp Thư cũng không còn việc gì làm nên quay lại mảnh vườn phía sau đào khoai lang tiếp.
Mãi cho đến khi Diệp Thư đào hết khoai ở mảnh vườn phía sau, cho vào túi gần xong xuôi thì Thạch Lỗi mới lại mò đến.
Lần này thì đã tỉnh rượu, vừa đến liền tiếp nhận công việc trong tay Diệp Thư.
"Sao em không đợi anh cùng làm?"
Vừa cho khoai vào túi, anh vừa nói.
"Em rảnh rỗi cũng không có việc gì làm nên tự làm thôi."
"Dùng cuốc xới đất mệt lắm, lần sau đợi anh cùng làm."
"Được."
Hai vợ chồng vừa làm vừa trò chuyện.
Xong xuôi, Thạch Lỗi lại tiện tay đem số khoai lang cần cất vào hầm, đều cho hết vào trong.
Lại đem số khoai bị cuốc phạm ra chỗ giếng nước ở sân trước, đợi lúc nào rảnh thì đem đi hấp chín rồi thái lát phơi khô.
Khoai lang khô là món ăn vặt mà cả nhà đều rất thích.
Bởi vì mẹ Thạch về, Thạch Lỗi lại xin nghỉ phép ở nhà máy thêm mấy ngày. Hai vợ chồng cùng mẹ đi chơi ở Bắc Thành hai ngày.
Mẹ Thạch tuy là người Bắc Thành, nhưng dù sao cũng đã ba mươi mấy năm không quay lại, có những nơi đã rất xa lạ rồi.
Bà lại mua cho cả nhà rất nhiều đồ, nào là đồ ăn đồ dùng, ngăn thế nào cũng không được.
Đặc biệt là mua cho ba đứa nhỏ, chỉ cần là thứ mà bà cho là ba đứa trẻ cần, căn bản là không cần do dự, lập tức móc tiền ra.
Cứ như thể muốn bù đắp hết những gì bà đã nợ con trai cho cháu trai vậy.
Bất kể Diệp Thư và Thạch Lỗi nói thế nào cũng vô dụng, đến cuối cùng hai người cũng không khuyên nữa, thôi thì mặc bà vậy!
Bây giờ mấy đứa nhỏ thân thiết với bà nội không thể tả.
Chơi ở Bắc Thành hai ngày, mẹ Thạch Lỗi đề nghị muốn đi thăm ông cụ.
Mẹ Thạch đã biết tin bà nội mất, lúc đó bà đã buồn bã một lúc lâu, còn kể với bọn họ rất nhiều chuyện về mối quan hệ trước đây của bà với ông bà cụ.
Bà kể rằng ông bà cụ là bố mẹ chồng rất tốt, đối xử với bà rất tốt. Bởi vì bố mẹ bà và ông bà cụ là bạn tốt, cho nên có thể nói là bà được ông bà cụ nuôi nấng từ nhỏ.
Hơn nữa vì ông bà cụ không có con gái, có thể nói là coi bà như con gái mà nuôi.
Sau này bà gả cho con trai của ông bà cụ là Thạch Chí Viễn, ông bà cụ lại càng đối xử tốt với bà hơn.
Cho nên sau này Thạch Chí Viễn ngoại tình, phản ứng của ông bà cụ mới lớn như vậy. Nếu như đổi lại là một người khác làm con dâu của ông bà cụ, có lẽ thái độ của ông bà cụ cũng chưa chắc đã giống như vậy.
Bây giờ bà đã trở về, nhất định phải quay lại thăm ông cụ một chuyến, còn phải lên mộ bà cụ thắp cho bà ấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền