Chương 118: Nực Cười
Tôi không dám khẳng định.
Nhưng tôi đã từng nghe thấy một người nói ba từ “Tiểu Thập Nhị” này!
Đó chính là khi ở Diêm Vương Điện!
Chính miệng Diêm Vương: “Bản quân cho rằng, Tiểu Thập Nhị còn nhỏ, còn cần mài giũa mấy năm, Âm Quân của âm giới bọn ta, hôn sự sao có thể xem nhẹ được?”
Là ngài ấy???
Ở âm gian, ngoài ngài ấy thì còn có ai gọi Âm Thao là “Tiểu Thập Nhị” không?
Điều này thì tôi không dám khẳng định, nhưng tôi hy vọng không phải là hắn ta!
Nhưng nghĩ lại từng lời của Ôn Như Ca thì càng ngày càng thấy kiểu ba lăng nhăng của người tên Thất Gia đó giống với ngữ khí của vị Diêm Vương kia!
Loạn!
Loạn thật rồi!
Nếu thật sự là hắn ta, vậy thì hôn sự của tôi và Âm Thao cũng là một tay hắn ta tạo nên? Đã tự mình tác thành, thì dựa vào đâu mà khinh thường tôi?!
Mà bây giờ làm tôi đau khổ là, nếu như người mà Ôn Như Ca nói là hắn ta, vậy thì tôi đã công cốc rồi?
Trên đời này vốn dĩ chẳng có ai dễ dàng mà nhảy qua sinh tử.
Nếu có, thì cũng là do Diêm Vương hứng khởi, dùng bút vạch một nét…
Cho nên, tôi đến nơi này rốt cuộc để làm cái gì?
Là đến để làm trò hề?
“Cô biết Thất Gia là ai chưa?” Ôn Như Ca hỏi.
Tôi tuyệt vọng cười thành tiếng, lắc đầu: “Tôi mong không phải là cái người mà tôi đang nghĩ đến… Ôn Như Ca, cô có thể nói cho tôi nghe, tại sao Thất Gia lại có miếng thịt của Âm Quân không? Như miếng thịt quý báu của Âm Quân, không phải người thân thiết, thì làm sao có thể có được?”
Ôn Như Ca nói: “Vị Thất Gia đó nói, là do ngài ấy đánh cược với Âm Quân thắng được, cho nên Âm Quân chỉ có thể nhận thua, đưa miếng thịt đó cho ngài ấy.”
Tôi không dám tin: “Chỉ đơn giản như vậy?”
“Ừ.”
Tôi cười.
Là cười trong tuyệt vọng.
Kẻ ba xàm này, phong cách hành xử lấy nặng xem nhẹ của hắn ta, ngoài hắn ta ra, dường như sẽ chẳng ai làm vậy.
Nếu như Âm Thao có nhiều người thân cận, vậy hắn cũng sẽ không ngốc nghếch như sinh vật chưa tiến hóa như thế. Hơn nữa, Âm Thiện còn nói với tôi, người duy nhất để Âm Thao tôn trọng ở âm gian chỉ có một người, là Diêm Vương.
Hơn nữa, người có thể có toàn quyền xử lý sổ sinh tử, ngoài Diêm Vương thì còn ai?!
Tôi đến đây thế này, thực sự là một trò cười!
“Cô sao thế?” Ôn Như Ca quan tâm hỏi.
Tôi tuyệt vọng cười lắc lắc đầu: “Không sao, chẳng có gì cả…”
“Vậy, có thể cho tôi xem đứa trẻ không?” Ôn Như Ca nhẹ nhàng nói.
“Ồ.” Cô cà lăm ngây ngô bay đến, đưa đứa trẻ ra.
Tôi ngay lập tức từ trạng thái tuyệt vọng bước ra, mau chóng ngăn cô ngốc cà lăm, ngữ khí mạnh mẽ nói với Ôn Như Ca: “Không được!”
Cô cà lăm làm mặt khổ.
Ôn Như Ca khổ sở cười: “La Hy, cô thật sự bị ám ảnh đến thế sao. Cô xem tôi bây giờ đã thế này, chẳng lẽ còn có thể hại đứa trẻ hay sao? Tôi chỉ là muốn xem xem, đứa trẻ của cô và Âm Quân sẽ trông như thế nào. Cho dù thế nào, tôi cũng được xem là bà mối giữa hôn sự của cô và Âm Quân?”
Tôi hừ một tiếng, tôi nói vì sao mà đột nhiên cô ta nói đến quà tặng kèm “mua một tặng một”, hóa ra là lại dùng chiêu cũ, tranh thủ tôi không đề phòng, để mượn cớ tiếp cận đứa trẻ!
Cô ta bây giờ có vẻ yếu ớt, vẫn nằm dưới đất nói chuyện, vết thương không còn chảy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền