Chương 119: Xin Chào, Xin Hỏi Có Gạo Nếp Không?
Sau khi vào thôn, tôi hỏi Ôn Như Ca: “Tắm rửa, gạo nếp, cô cho rằng nhà nào có thể đáp ứng được nhưng yêu cầu này của chúng ta?”
Lúc này, trời vẫn chưa sáng, tôi tranh thủ trời tối để lên núi, nhưng không ngờ trải qua bao nhiêu chuyện như thế mà trời vẫn còn chưa sáng.
Trời chưa sáng, nhà nào cũng đóng cửa im ỉm, như vậy thật là trăm ngàn hộ dân lại phải tùy tôi lựa chọn.
Ôn Như Ca chỉ vào nhà gần nhất: “Nhà này thích ăn gạo nếp, ở trong nhà chắc chắn là có.”
Thế là tôi đi qua đó, gõ gõ cửa.
Ôn Như Ca đi qua, tức cười nói: “Cách hay mà cô nói chính là trực tiếp gõ cửa? Nếu vậy thì tôi cũng làm được.”
“Không, cô không làm được.” Tôi nói.
“Chẳng phải là gõ cửa hay sao? Có gì khó?”
Tôi chẳng thèm quan tâm đến cô ta.
Một lát sau, hộ dân này bị tôi làm cho thức giấc, đèn bên trong bật sáng: “Ai đấy, muộn thế này rồi!”
Tôi tâm niệm khẽ động, cô cà lăm liền nhập vào người, tôi nói, từ tai tôi nghe thì là tiếng khàn khan khó nghe, nhưng người nghe sẽ là tiếng nói thân thuộc nhất: “Là tôi.”
Chỉ nghe tiếng bước chân của đàn ông ra mở cửa, nhìn từ đầu xuống chân dò xét: “Lão Viễn? Muộn thế, sao anh còn đến nhà tôi? Sao… sao trên người anh có mùi gì lạ vậy? Anh sao thế?”
Ông ta mở lời, tôi biết, ông ta đang coi tôi là “lão Viễn” rồi, cái người “lão Viễn” này là ai, tôi cũng chẳng biết, nhưng ít ra nhìn cách ông ta biểu hiện thì mọi điều đang thuận lợi.
Tôi khẽ nói: “Đi đường đêm, không may ngã vào hố, trên người toàn mùi phân thối. Tôi có thể mượn nhà vệ sinh để tắm rửa không?”
“Mau vào đây!!” Người đàn ông hoàn toàn không phòng bị nói với “lão Viễn”, chẳng nghĩ gì cứ thế kéo chúng tôi bước vào nhà.
Tôi thở phào, bước vào nhà.
Ôn Như Ca cũng theo vào.
Cô ta theo vào, làm người đàn ông đó chú ý, nhìn ra đằng sau tôi.
Tôi mau chóng tóm lấy tay người đàn ông đó, che tầm nhìn của ông ta.
Người đàn ông đó nghi hoặc hỏi: “Anh đưa ai tới vậy?”
“Không, không có ai.” Tôi khẳng định nói.
“Nhưng tôi cảm giác anh đưa ai tới nữa…”
“Không, không, có, ai.” Tôi nhấn mạnh lần nữa, tăng thêm phần mê hoặc, mặt chủ nhà thoáng chút mơ hồ, sau đó, ông ta không còn quan tâm người đi sau lưng rốt cuộc là ai nữa.
Ôn Như Ca thấy cảnh đó thì không khỏi chậc chậc lưỡi khen, cùng lúc đó, cô ta đúng kiểu tính cách đổ thêm dầu vào lửa, lại còn cố ý dùng chân giẫm lên nền gạch cạch cạch.
Chủ nhà quay đầu nhìn mấy lần, nhưng ông ta đang bị mê hoặc, nên không nhìn thấy Ôn Như Ca, tôi thấy sắc mặt ông ta hơi khó coi, dường như là ông ta đang sởn gai ốc lên vậy.
Tôi không kìm được, quay lại quắc mắt nhìn Ôn Như Ca.
Ôn Như Ca cười hì hì, bước nhè nhẹ chân, không làm điều kỳ quái nữa.
Tôi chỉ biết thở dài, quay đầu nhìn chủ nhà: “Tôi cần rất nhiều gạo nếp, anh có thể mang tất cả số gạo nếp mà anh có cho tôi không?”
“Đương nhiên là được.” Thế là chủ nhà quay người đi vào bếp.
Tranh thủ lúc ông ta đi vào bếp lấy gạo nếp, tôi không hề khách sáo đạp Ôn Như Ca vào nhà vệ sinh.
Người đàn bà này, chỉ thích gây rắc rối!
Ông chủ nhà rất nhanh đã quay lại, trên tay cầm một túi gạo nếp.
Ông ta đưa cho tôi, nhà vệ sinh đằng sau lưng tạch một tiếng, điện sáng, bên trong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền