Chương 124: Lòng Người Mẹ
Đánh bạn với hổ, quả nhiên chẳng phải việc gì tốt đẹp!
Tôi đành ngồi phệt xuống đất, chống hai tay thở dốc nói: “Được thôi! Cô muốn cướp thì cứ lấy đi! Tôi cho cô hết! Cho cô hết! Hôm nay lão cương thi xuất hiện thì cô đi mà đối phó với lão.
Dù gì tôi cũng đâu có pháp bảo nào trong tay, bùa tốt đã bị cô cướp lấy, lão có giết tôi, tôi cũng chẳng có sức mà chống trả. Sau khi tôi chết thì cô tự mình mà chống lại lão!”
Cứ nghĩ nói vậy Ôn Như Ca sẽ hiểu ra thực tế, không ngờ cô ta lại vô sỉ mà nói: “Được thôi, cô đã khách sáo thế thì đưa tôi hết chỗ còn lại.”
Tôi nói: “Cô qua đây lấy!”
Ôn Như Ca nói: “Cô mang qua đây!”
Tôi: “…”
Điều này cho thấy, chúng ta không bao giờ được hợp tác với bọn tiểu nhân!
Thật không ngờ, lão cương thi còn chưa tới, tôi và Ôn Như Ca đã bắt đầu nội chiến, cô ta từ nhỏ đã chịu tổn thương, nên không bao giờ tin tưởng ai! Thậm chí còn thích lật mặt, tôi thật là mù rồi, mới để cô ta lòe đến lần thứ ba!
Nhưng hôm nay không phải như xưa, La Hy tôi cũng không phải loại dễ động đến nữa.
Tôi bỏ tất cả lá bùa xuống đất, nói với Ôn Như Ca: “Tôi để đống bùa này ở đây, cô tự mình đi đối phó với cương thi, dù sao thì người đầu tiên chúng tìm giết là cô, sau đó mới đến tôi.”
Nói xong, tôi quay lưng bỏ đi.
Nhưng tôi đi rất chậm.
Bởi vì tôi biết Ôn Như Ca đợi tôi đi rồi sẽ chạy lại nhặt.
Quả nhiên, khi tôi đi đến cửa, khóe mắt tôi đã liếc thấy Ôn Như Ca chạy lại nhặt bùa, nói nhanh là phải nhanh, tôi lập tức quay người, bắt lấy Ôn Như Ca!
“Trả bùa cho tôi!” Tôi tức giận nói!
“Sao cô còn chưa đi?” Ôn Như Ca khựng lại, nhưng một giây sau đã đẩy tôi ngã ra đất.
Cơ thể tôi thật sự quá yếu!
Ôn Như Ca cười hì hì, cướp hết chỗ bùa trong tay tôi: “Cô đã tự dâng lên thì tôi cũng không khách sáo đâu.”
Tôi giận dữ trừng mắt nhìn cô ta, nói: “Ôn Như Ca, tiểu nhân bỉ ổi như cô, chẳng trách không có bạn bè!”
“Bạn bè? Là gì vậy? Có ăn được không?” Cô ta hứ mấy tiếng, sau khi cầm chỗ bùa đó thì quay ngoắt đi: “Cô thích làm gì thì làm, dù gì cương thi đến, tôi cũng không cứu nổi cô. Nể cô mang đống gạo nếp kia cho tôi thì tôi cũng không giữ cô lại nơi này đợi chết nữa. Cô muốn đi thì đi đi.”
“Ôn Như Ca, cô chết không nhắm mắt!” Tôi nghiến răng kèn kẹt, quay người bước đi!
Tôi không đi, vậy ở lại nơi này còn có nghĩa lý gì?
Trong tay một lá bùa cũng không có, ma quỷ mà đến thì tôi chỉ có nước ăn đòn!
Ngu si mới ở lại nơi này đợi chết!
Tôi sẽ không bao giờ lạm dụng sự đồng cảm của mình, để rồi cùng chết với loại tiểu nhân bỉ ổi này.
Đằng sau, Ôn Như Ca cười ra nước mắt: “Tôi lại muốn chết đi…”
Tôi mới không nên để ý đến loại điên khùng như cô ta!
Tôi bước ra khỏi căn nhà cũ.
Hôm nay mây đen giăng kín, bên ngoài trời tối đen sì, không thể nhìn rõ đường.
“Phù” một tiếng, lửa ma trơi sáng lên, cô cà lăm xuất hiện bên cạnh tôi, nhìn tôi với ánh mắt thương cảm: “Chúng ta… đi thôi… dù… dù sao… cô ta cũng… không cần… giúp…”
Tôi tức giận nói: “Cô ta muốn chết thì tự mình đi chết đi, tôi chẳng bao giờ giúp cô ta bất kỳ việc gì nữa!”
Dù sao, mục đích tôi đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền