Chương 123: Cách Biệt
Nói xong, tôi bỏ điện thoại vào túi anh ta, nhẹ nhàng nói: “Về đi, xuống núi cẩn thận.”
Thế là chủ tiệm gạo ngoan ngoãn quay người, lên xe.
Chiếc xe chầm chậm khởi động máy.
Tôi nhìn anh ta rời đi, cho đến khi chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt, lúc này mới lau nước mắt, quay người bước vào căn nhà cũ.
Lúc trở vào trong, Ôn Như Ca cũng đi ra.
Sắc mặt cô ta xanh xao, tư thế đứng cứng ngắc, biểu cảm khi nhìn tôi vô cùng kỳ quái: “Đứa trẻ đâu?”
Tôi nói: “Chúng ta bây giờ phải đối phó với một thứ vô cùng hung dữ, không thích hợp để nó ở đây chứ?”
Ôn Như Ca nói đầy ẩn ý: “Có nó, chúng ta may ra mới xoay xở được.”
“Tôi biết cô muốn làm gì, đừng hòng mang con tôi ra làm vật hiến tế!” Tôi nói.
Ôn Như Ca lắc đầu, châm chọc nói: “La Hy, không ngờ cô lại là người thích bỏ rơi con cái, trên đời này làm gì có bà mẹ nào nhẫn tâm như cô? Đứa trẻ vừa sinh ra chưa mấy ngày, cô đã vứt bỏ nó.”
“Đừng mang đạo đức ra hù tôi, Ôn Như Ca, cô chẳng phải loại tốt đẹp gì, cô cũng đừng mong tôi phải sống kiểu đạo đức đó, rồi xuống núi bế đứa trẻ lên đây. Tôi sẽ cố gắng sống sót đến cuối cùng, sau đó xuống núi đoàn tụ với con tôi.” Tôi quay người mở bao gạo nếp ra.
Ôn Như Ca cười lạnh hỏi: “Cô thật sự vẫn muốn gặp lại con cô?”
“Đương nhiên.”
Cô ta nhìn tôi hồi lâu, cho tới khi tôi mở ra tất cả các bao gạo nếp rồi quay đầu lại nhìn cô ta, cô ta mới mở miệng: “La Hy, cô khác xa với một năm trước.”
Tôi chẳng thèm để ý đến những lời cảm thán của cô ta: “Mau hút sạch đống thi độc đó đi, hôm nay tôi còn đang đợi tôi và cô đi giải quyết lão cương thi dưới kia nữa kìa.”
Cô ta không nói gì nữa, ngoan ngoãn kéo ra một cái thùng gỗ.
Nhìn thấy cái thùng gỗ đó tôi cười.
Sao lại không buồn cười chứ?
Mẹ con Từ Dương đều chết trong chiếc thùng gỗ này, thật không ngờ Ôn Như Ca chẳng ghét bỏ thùng gỗ dính bao nhiêu máu, bao nhiêu oán hận này, cô ta vẫn rửa sạch, sau đó dùng nó.
Tôi giúp cô ta mang gạo nếp đổ vào chiếc thùng, Ôn Như Ca cởi quần áo, ngồi vào bên trong, tôi đổ nốt chỗ gạo nếp còn lại ngập người cô ta. Sau đó, cô ta lộ rõ vẻ đau đớn như hôm qua, đống gạo nếp bắt đầu bốc khói màu đen.
Xem ra là cũng có tác dụng.
Tôi rảnh rỗi ngồi ngoài sân cùng cô ta, tranh thủ lấy giấy bùa trong nhà ra, cố gắng vẽ cho hết đống bùa đó, để tránh khi về đêm, lão cương thi và những oan hồn kia đến, tôi lại thiếu bùa để dùng.
Bất giác đã đến trưa.
Ôn Như Ca đột nhiên mở miệng hỏi: “La Hy, nếu như việc này thuận lợi, cô sẽ quay lại đó đón con cô chứ?”
Tôi khẽ giật mình, tránh ánh mắt của cô ta: “Đương nhiên.”
Chẳng cần nhìn, tôi cũng biết, cô ta đang dùng ánh mắt lạnh lùng, sắc bén và châm biếm tôi.
Cô ta dường như đã nhìn thấu được sự ích kỷ của tôi.
Tôi đã không phải chỉ một lần có ý định sẽ vứt bỏ đứa bé, thực ra nếu có thể bình an xuống núi, tôi cũng không đi đón con gái, chỉ có năm ngày ngắn ngủi, tôi đã vùng vẫy rất lâu, sau cùng chẳng phải tìm cơ hội, đưa con giao cho người khác?
Tự tôi còn không giữ được tính mệnh mình, thực sự rất khó để chăm sóc một đứa trẻ.
“Cô đã đặt tên cho con chưa?” Ôn Như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền