Chương 126: Ảo Giác
Tôi cho rằng những ảo giác này là do lão cương thi tạo nên, chỉ cần đánh thẳng vào ông ta, thì tôi có thể phá hỏng ảo giác này.
Thế là chiếc roi của tôi đánh xuống, cũng không có cảm giác đánh vào vật thật, nhưng lão cương thi khẽ nhếch mép biến thành bụi, sao đó thì mẹ con Từ Dương cũng biến mất.
Trong phòng không còn ánh sáng và sự ngăn nắp lúc trước, thay vào đó là một khung cảnh tồi tàn bụi phủ.
Tôi che mũi miệng lại, bởi vì trước đó đã bị dính mê hương của đèn máu, cho nên trước khi đám bụi đó ụp vào người, tôi đến cả hít thở còn không dám, tôi cẩn thận đi về phía phòng ngủ của lão yêu bà.
Cạch…
Cạch…
Càng đi về phía gần phòng ngủ thì âm thanh trong phòng càng rõ ràng.
Đây rốt cuộc là tiếng động gì?
Bởi vì đang ở trong một ngôi nhà ma, cho nên trong đầu tôi xuất hiện những cảnh khủng khiếp, sau đó đợi tôi đi gần đến cửa thì tôi nhìn thấy hai ngọn nến trắng, ba nén hương, một cái bóng yêu kiều đang quỳ lạy.
Tôi tưởng đó là Ôn Như Ca, suýt nữa thì gọi lên thành tiếng.
Nhưng Ôn Như Ca đã thoát khỏi sự kiểm soát của nhà họ Từ, giờ mà bảo cô ta quỳ xuống hành lễ thì chắc chắn sẽ không có chuyện đó rồi?
Cô gái đó đang hành lễ dập đầu với tượng thần, những tiếng động “cạch, cạch” phát ra chính là do đầu cô ta đập xuống sàn. Có thể dập đầu để phát ra âm thanh đó thì đúng là rất thành khẩn…
Nhưng có liên quan gì tới tôi?
Về đêm, nơi đây còn xuất hiện con người thì mới quái lạ đấy!
Sự nghi ngờ nổi lên, tôi lại quật roi da về phía “cô gái” kia.
Cái quất xuống của roi da không hề làm cho cô ta hồn bay phách tán, mà chỉ làm cô ta ngã ra đất, đầu của cô ta rơi ra ngoài, lăn lông lốc đến ba mét.
Khi cái đầu của cô ta lăn dưới sàn thì tôi cũng nhìn rõ mặt cô ta, khuôn mặt vô cùng quen thuộc, nhưng càng lăn, máu càng chảy. Đợi đến khi chiếc đầu đó lăn vào một góc thì dừng lại, khuôn mặt đó cũng nhuốm đầy máu.
Tôi rốt cuộc đã nhìn thấy khuôn mặt này ở đâu?
Không đợi tôi hiểu rõ tình hình, chiếc đầu đó đột nhiên mở miệng cười ke ke quái gở, lại vừa cười vừa bay về phía tôi, tôi mau chóng thu lại dòng suy nghĩ của mình, dùng một roi lại một roi tiếp tục đánh xuống.
Con quỷ này thật lì đòn.
Một roi quật xuống, tôi có cảm giác mình đánh vào một vật thật sự, nhưng cũng chỉ đánh cho nó bay về một bên, tiếp đó thân mình đang nằm trên đất bò dậy, giơ hai tay ra trước chạy đến với tư thế như muốn bóp cổ tôi.
Tôi biết cô ta vô cùng lợi hại, liền ngay lập tức cắn đầu ngón tay bật máu, bôi máu lên cái roi da, lầm rầm niệm khai quang pháp khí của Mao Sơn, có được thêm chút pháp thuật trên chiếc roi, tôi như hổ mọc thêm cánh, nhẹ nhàng đánh vào đối phương, sau khi đánh trúng hai roi, chiếc đầu và cái thân mình đó sợ hãi hét lên rồi chạy ra khỏi phòng của lão yêu bà.
Tôi không muốn thấy thêm một con quỷ nào nữa, thế là tiện tay đóng cửa phòng lại, vẽ lên cửa một lá bùa trấn tà, làm cho ma quỷ không thể bước vào.
Sau đó, tôi định tìm công tắc định mở đèn.
Nhưng ngôi nhà này đã chẳng còn người ở, nên đã bị cắt điện từ lâu, thế là tôi đành bỏ ý định đó.
Dù gì thì bây giờ trong người tôi có một con ma, dùng đôi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền