Chương 127: Biến Dị
Chiếc chuông đó, là thật?
Đúng.
Đúng là thật.
Vì nó đẩy cô cà lăm bắn ra!
May khi ấy tôi cũng nhanh tay, lúc chiếc chuông chuẩn bị bị thu lại thì tôi cầm ngay lấy nó.
Nhưng lúc tôi ngã xuống nước, hình ảnh về sự đau đớn khi ngã xuống nước lần trước lại hiện ra trong não tôi, trong hình ảnh đó, tôi dường như nhìn thấy Âm Thao bơi về phía tôi, còn hôn vào môi tôi…
Mà trên thực tế thì tôi bị nước hồ bẩn thỉu, tanh ngòm mùi máu sộc thẳng vào mũi!
E rằng đó là hình ảnh của ký ức lần trước bị rơi xuống hồ máu…
Linh hồn bị đẩy ra, ký ức vẫn còn lưu lại trong thân xác…
Chẳng trách lần đó tôi có thể sống sót, hóa ra là hắn đã tiếp cho tôi một hơi thở…
Hắn thật sự đã đến đây…
Nhưng lần này, hắn không hề ở đây!
Tôi cố gắng vùng vẫy, ước muốn sinh tồn của con người thật vô địch, tuy không biết bơi nhưng tôi cố gắng vùng vẫy thì cũng nổi lên mặt nước được!
Nhưng tôi còn chưa kịp hít một luồng không khí mới mẻ nào, thì lại có một thứ gì đó tóm chặt lấy chân tôi, kéo thẳng tôi xuống bên dưới.
Tôi lại bị nhấn chìm xuống hồ máu.
Ma da?
Tôi cố gắng hết sức mở mắt, chỉ thấy kẻ đang nắm chân mình kéo xuống là lão cương thi!
Sao lại là lão?
Tôi nhớ là nước khắc cương thi.
Cương thi tuy không dùng mũi để thở, nhưng mũi chính là công tắc cho những hành động của chúng, nếu không có không khí, chúng sẽ mãi ngủ trong nước, không thể hành động. Đây cũng là lý do vì sao Ôn Như Ca lại phải tạo ra hồ nước để trấn áp lão cương thi!
Nhưng lão cương thi đang ở dưới nước…
Và đôi mắt lão đang mở to!
Đôi mắt đỏ ngầu, vô cùng hung hãn!
Khóe miệng lão ta đang cười lệch một bên, hóa ra điệu cười quái gở lúc trước là của lão!
Sao lão ta lại có ý thức?
Tôi cố gắng vùng vẫy, dùng roi da quật xuống, nhưng vì lực cản của nước, nên tôi không thể đánh vào người lão ta.
Lão ta cười và tóm chặt một bên chân còn lại của tôi…
Chẳng lẽ lão ta muốn xé tôi thành hai mảnh??
Đúng lúc này, nước bỗng nhiên rút nhanh xuống, đầu của tôi lộ lên trên mặt nước.
“Khụ… Khụ… Khụ…” Tôi ho liên hồi, còn chưa hoàn hồn thì thấy một loạt lá bùa vàng đang bay về phía tôi.
Bùa nổ!
Trời ạ!
Bao nhiêu là bùa nổ như vậy!
Muốn lấy mạng tôi hay sao?!
Tôi ngay lập tức tỉnh táo, mau chóng dùng roi da, cuốn nhanh vào cái cột gần tôi để định kéo mình lên, mà tôi lại chậm một bước, những lá bùa đó đã nổ về phía tôi, làm tôi bắn ra ngoài hồ máu!
Vừa thấy người ném lá bùa đó là Ôn Như Ca, cả người tôi điên lên: “Cô không nhìn rõ rồi mới ném bùa được hay sao?”
Ôn Như Ca vẫn miệt mài ném bùa xuống hồ máu.
Những tấm bùa đó đều là tôi dày công cả ngày để viết nên!
Cái cô này, chẳng nhìn xem những lá bùa đó dùng để làm gì, cứ thế nhắm mắt nhắm mũi ném xuống hồ, chẳng khác nào đang lãng phí của giời?
“Sao cô vẫn còn ở đây? Chẳng phải đã đuổi cô đi rồi hay sao? Còn cố quay lại làm gì?!” Ôn Như Ca rảnh rang nhìn tôi một cái.
Tôi lạnh lùng nói: “Chẳng phải vì cô đâu.”
“Vậy là vì cái gì?”
“Vì dân chúng dưới chân núi!”
“Phì! Cô là cái thá gì?”
Nếu là bình thường, tôi chắc sẽ thấy oan ức hoặc đấu khẩu lại, nhưng tình hình trước mắt chẳng cho tôi thời gian mà để ý đến chuyện đó, nước
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền