Chương 131: Màn Cuối
Đây chắc chắn là màn cuối rồi.
Tôi tóm được cái tay cương thi, trong lòng tự nói với mình.
Tôi quay người trở về chỗ huyết trận, đi được vài bước thì phát hiện bàn chân mình càng ngày càng nặng nề, lúc bước xuống cầu thang thì cổ chân tôi đã không thể động đậy được. Thế là tôi chỉ có thể dùng hết ý chí của mình, cà nhắc cà nhắc bước đi.
Bước xuống đến nơi, tôi phát hiện tình trạng Ôn Như Ca cũng không được ổn lắm, phần thân mất đầu mất tay kia không ngừng tấn công vào cơ thể yếu ớt của cô ta. Trước đây Ôn Như Ca mạnh mẽ đến bao nhiêu thì bây giờ với cơ thể mất máu quá nhiều cô ta lại yếu ớt vô cùng, đối với lão cương thi bây giờ, cô ta chẳng khác nào quả bóng bị đá đi đá lại.
Tôi mau chóng thi pháp giống với Ôn Như Ca đã làm, đánh vào người của lão cương thi, nhưng lại không hề có phản ứng gì!
Lúc này tôi mới nghĩ mình ngu ngốc, nếu như cách đó mà có tác dụng với lão cương thi, thì Ôn Như Ca đã sử dụng từ lâu rồi!
Tôi nhìn Ôn Như Ca đang nắm chặt chiếc chuông chiêu hồn của lão yêu bà, thế là tôi hét về phía cô ta: “Đưa chiếc chuông chiêu hồn cho tôi!”
Ôn Như Ca lắc đầu!
Lúc nào rồi còn cự tuyệt?
Tôi vừa tức vừa giận, cả buổi tối, tôi đều coi cô ta là cùng hội cùng thuyền, vậy mà không ngờ vượt qua bao nhiêu sóng gió như vậy, cô ta vẫn coi tôi như người ngoài??!
“Vứt cánh tay đó qua đây!” Ôn Như Ca cố nhổm người lên, dần bò đến trung tâm của trận pháp.
Tôi cười lạnh: “Cô đưa chiếc chuông đó cho tôi, tôi sẽ đưa cánh tay này cho cô.”
Ôn Như Ca nhíu mày: “Cái cô này, không biết cái gì là quan trọng hơn sao?”
Tôi nói: “Là cô không biết cái gì quan trọng hơn đó!”
“Được, tôi đưa cô!” Ôn Như Ca nói: “Tôi đếm một hai ba, chúng ta cùng vứt sang.”
“Được.”
“Một.” Cô ta bò vào trong trận pháp.
“Hai!” Lão cương thi bị dẫn vào trong trận pháp.
“Ba!!” Cô ta giơ tay phẩy một cái!
Cùng lúc tôi cũng ném cánh tay cương thi vào trận pháp.
Sau đó, tôi phát hiện tôi bị lừa.
Ôn Như Ca không hề vứt chiếc chuông đó ra, chiếc chuông chiêu hồn vẫn nằm gọn trong tay của cô ta!
Kẻ lừa đảo!
Ôn Như Ca đắc ý cười, cùng lúc đó, lão cương thi cũng bước hẳn vào giữa trận pháp, Ôn Như Ca lắc mạnh chiếc chuông!
Tinh tang!
Đau quá!
Tôi ôm chặt đầu, lúc này vì đang đứng trên bậc cầu thang, nên tôi lăn lông lốc xuống!
Khi ngã xuống đất, tôi dường như nhìn thấy cô cà lăm đứng trước mặt cười lạnh lẽo…
Nhưng chỉ nháy mắt, cô ta đã biến mất.
Tôi muốn đứng lên, nhưng lần sát thương này của chuông chiêu hồn đã tác động rất lớn đến tôi, làm tôi vô cùng đau đớn!
Cô cà lăm oán khí càng nặng nề, uy lực của chuông chiêu hồn lại càng mạnh mẽ!
Thật không ngờ, oán khí của cô cà lăm lại nặng đến thế…
Tôi không nhổm dậy được, chỉ biết tuyệt vọng nằm dưới đất.
Chỉ thấy, Ôn Như Ca vừa lắc chuông vừa lui ra khỏi phù trận, những phần của cơ thể lão cương thi bị tác động bởi huyết phù trận đang im lìm như chìm trong giấc ngủ bỗng tỉnh dậy.
Chúng giật lên đùng đùng, nhưng không thể thoát khỏi nửa bước!
Trận pháp này có uy lực!
Tôi mỉm cười.
Ôn Như Ca cũng cười đắc ý, nhưng không ngờ, khi cô ta vừa thoát ra khỏi huyết phù trận thì bàn tay phải đột nhiên chỉ về phía phù trận!
???
Bỗng tình hình thay đổi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền