Chương 132: Di Nguyện
Lòng tôi phức tạp.
Nghĩ lại cả đời Ôn Như Ca, khi bị ức hiếp, cô ta có thể nhẫn nhịn chịu đựng, từ kẻ ngốc thấp hèn, xoay chuyển trở thành nữ vương báo thù thành công, thì thật xứng tầm để nói lên câu nói đó.
Tôi bị câu nói của cô ta làm cho lung lay.
Lúc này, hơi thở của Ôn Như Ca yếu dần.
Tôi mau chóng gọi cô ta: “Có gì cần tôi giúp đỡ không? Ví dụ như giúp cô khâu các mảnh thân thể lại?”
“Không ích gì đâu…” Ôn Như Ca nói: “Tôi không phải là lão cương thi chết giẫm đó, cơ thể đã nát rồi, có khâu lại cũng không thể dùng được. Nát thì vẫn nát vậy thôi, nào có thể sử dụng tiếp được…”
Tôi hỏi: “Vậy có gì, tôi có thể giúp được cô?”
“Thất Gia…”
Diêm Quân?
“Cô quen Thất Gia?” Ôn Như Ca hỏi.
Tôi bây giờ vẫn chưa chắc chắn cái người gọi là Thất Gia đó có phải là Diêm Quân mà tôi đã gặp hay không, nhưng bây giờ vẫn cố gắng gật đầu đồng ý: “Ừ.”
Ôn Như Ca nói: “Nếu cô có cơ hội gặp ngài ấy, hãy nói với ngài ấy giúp tôi một tiếng: Ôn Như Ca ở Đông An Từ Gia Trại, sinh giờ Hợi ngày hai mươi sáu tháng hai năm Bính Tý, việc ngài ấy nhờ, tôi đã làm xong, xin hãy đưa tên tôi vào sổ sinh tử…”
Đột nhiên, tôi thấy mình nực cười.
Tôi mong muốn mình thoát khỏi vòng luân hồi, Ôn Như Ca lại muốn trở lại đó, cuộc gặp gỡ của chúng tôi chẳng lẽ là định mệnh?
“Được, tôi nhận lời với cô, tuy rằng tôi chưa chắc đã làm được.”
“Cảm ơn.” Cô ta mỉm cười.
Cuộc đối thoại đương nhiên chưa kết thúc, vì dù sao Ôn Như Ca vẫn chưa tắt thở.
Cho nên tôi lại hỏi: “Còn có việc gì, cần tôi làm không?”
“Cỗ quan tài đầu tiên bên phải, đặt tôi vào đó được không?” Ôn Như Ca hỏi.
Tôi quay đầu nhìn.
Cỗ quan tài đó nhìn rất quen.
Đó là cỗ quan tài của đứa trẻ mười hai mười ba tuổi, ngắn nhỏ và cũ, chính là cỗ quan tài của Ôn Như Ca.
Bây giờ, cô ta đúng thật là nên trở về đó rồi.
Tôi tôn trọng cô ta, đưa từng phần cơ thể của cô ta bỏ vào trong đó.
Cỗ quan tài này là của trẻ con, năm ngoái khi tôi trốn bên trong còn phải cuộn tròn người, Ôn Như Ca cũng sẽ phải như vậy.
Nhưng bây giờ, cô ta bị xé tan nát, lại đặt cô ta vào trong cỗ quan tài đó.
Tuy tàn khốc, nhưng bây giờ cô ta cũng chẳng thể đi đâu được, trốn trong quan tài này có lẽ sẽ là sự bảo vệ tốt nhất cho cô ta.
“Giúp tôi tìm Thất Gia...” Khi đóng nắp quan tài, Ôn Như Ca nói.
Tôi nói: “Được.”
Sau đó tôi đóng nắp quan tài.
Sau khi đóng nắp quan tài, tôi không biết nên khóc hay cười lúc này.
Thất Gia.
Diêm Quân?
Đó là một người thế nào chứ, đó là người bất khả xâm phạm và không phá bỏ quy định, còn gặp hắn ta, e rằng đó cũng là ngày tôi từ giã cõi đời này?
Bởi vì không được động vào phù trận, tránh để lão cương thi thức tỉnh, thế là tôi kéo chiếc quan tài nhỏ vào mật thất bên trong, giấu trong một góc rồi rời đi.
Khi ra ngoài, tôi cũng khóa chặt cửa mật thất, còn vẽ lên cánh cửa đó một bùa phong ấn, đảm bảo lão cương thi chắc chắn không thể thoát ra ngoài được, lúc này tôi mới yên tâm bước ra khỏi nhà họ Từ.
Bước ra ngoài, ánh nắng chiếu rọi vào người tôi, làm khí âm trên người tôi phát tán hết, tôi cuối cùng lại cảm thấy nhẹ nhõm khoan khoái.
Tiếp theo, tôi nên làm gì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền