ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 136. Đứa Trẻ Mất Tích

Chương 136: Đứa Trẻ Mất Tích

Nhưng, đêm này chẳng phải là một đêm yên bình.

Tôi ngủ thấp thỏm, mỗi lần chiếc rèm khẽ động, tôi liền tỉnh lại! Mắt mở to, chỉ thấy rèm chầm chậm rơi xuống. Điều đó chứng tỏ không phải là chưa từng xảy ra.

Họ rốt cuộc muốn gì?

Cho dù tôi có đi nhờ xe chở xác, cũng không đến mức cứ nhìn tôi chằm chặp không tha? Trên cột giường tôi đã dán bùa, chẳng lẽ chúng đến ngay cả bùa đó cũng không sợ? Hay do máu tôi không đủ để vẽ đúng?

Tôi bất an sờ vào đứa bé.

Bé Củ Cải đang ngủ rất sâu.

Tôi thấy hơi kỳ quặc.

Tuy tôi chưa từng nuôi con, nhưng cũng nghe người ta nói, trẻ con thích chơi đêm, cả đêm khóc đòi ăn, cũng sẽ phải làm bao nhiêu việc mệt mỏi, đủ để đôi vợ chồng trẻ khỏe phải mệt mỏi không ngon giấc.

Nhưng Củ Cải...

Nó dường như không hề tỉnh lại...

Tôi xoay qua lại ba lần, đột nhiên nghĩ ra một chuyện!

Đứa trẻ mới sinh ra, đều là từ ma hóa kiếp mà thành, cho nên linh hồn và thể xác còn chưa hoàn toàn ăn khớp với nhau, nhiều khi đứa trẻ có thể nhìn thấy những thứ mà người lớn không nhìn thấy, cũng rất dễ bị những thứ đó dẫn đến thế giới bên kia...

Chẳng lẽ...!!

Tôi đột nhiên sợ hãi ý thức được điều đó: Thứ mà những người này đang nhìn chăm chăm vào không phải tôi, mà là đứa trẻ này!

Thứ mà chúng muốn đưa đi không phải tôi mà là bé Củ Cải!

Tôi lúc này mới hiểu ra, bé Củ Cải say giấc như vậy không bình thường chút nào, thế là tôi mau chóng ngồi dậy, ôm lấy Củ Cải, nhẹ nhàng gọi nó dậy.

Gọi ba tiếng liên tiếp, mà Củ Cải không thức dậy!

Tôi không thể bình tĩnh được nữa, sự sợ hãi chiếm hữu lấy tôi, cả người tôi không thể kìm được mà run lên bần bật, tiếng của tôi như muốn khóc!

Đó là chuyện từ lúc nào?

Củ Cải từ lúc nào bị như vậy?

Là do tôi ngủ say?

Sớm biết những ánh mắt đó đang nhìn chăm chăm vào Củ Cải thì tôi đã không ngủ!

Nỗi lo sợ bị mất con làm não tôi trống rỗng, cố trấn tĩnh lại để nghĩ xem nên làm thế nào, tôi kéo rèm ra, nhìn thấy bên ngoài toàn khuôn mặt quỷ u ám, tôi nổi giận, suýt nữa thì làm náo loạn cả lên, tôi muốn hỏi kẻ nào đã bắt cóc con của tôi, lúc này một bàn tay che miệng của tôi lại.

“!”

Tôi phản kháng lại, nhưng lúc này tôi mới phát hiện ra bàn tay này là của người sống, chứ không phải là ma, cho nên không phải tôi vùng vẫy là thoát được!

Hơn nữa, đây lại là sức mạnh của đàn ông!

Anh ta kéo tôi lại giường, dùng tay đốt lên một lá bùa, vứt ra bên ngoài, chốc lát, những con ma với ánh mắt hung dữ đó đã biến mất.

Chiếc rèm kéo lại, người đàn ông đó mới thở phào một cái.

Nhưng hơi thở đó lại phả vào mặt tôi.

Vì anh ta đang đè lên người tôi!

Khốn nạn!

Tôi chẳng nghĩ nhiều lên gối, vốn dĩ như vậy thì mức độ thành công sẽ cao, nhưng không ngờ anh ta cứ như đã biết trước, phản ứng nhanh nhạy, tôi vừa nhấc gối lên thì anh ta đã tóm lấy đầu gối tôi, lo lắng nói: “Cái bà la sát này? Tôi vừa cứu cô, cô còn không cảm ơn, còn muốn tôi tuyệt tử tuyệt tôn?”

Tôi lạnh lùng nói: “Cút!”

Bấy giờ anh ta mới lăn ra khỏi người tôi.

Tôi cũng ngồi dậy, phản ứng ngay lúc đó là kiểm tra xem đứa trẻ có bị kẻ lỗ mãng kia đè vào không, người đó nói: “Có gì mà phải nhìn, giờ nó chỉ là một

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip