Chương 135: Lên Nhầm Xe Chở Xác
Trời ạ!
Tôi tức đến điên cả người, bắt đầu phản kháng, không ngờ cúi xuống lại nhìn thấy cảnh cực kỳ tởm lợm. Người lái xe nhìn khoảng ba mươi mấy tuổi, lại khát đến mức vục mặt ngay vào ngực tôi, chẳng e dè đã cách một lớp áo!
Tôi vô cùng xấu hổ, mau chóng vùng vẫy.
Nhưng hai tay tôi còn đang ôm con gái, hành động cũng không tiện. Nhưng cho dù hai tay đang được tự do, tôi cũng không thể phản kháng lại một người đàn ông cường tráng khỏe mạnh.
Lúc vùng vẫy, tôi đột nhiên phát hiện ra túi bên cạnh lộ ra một góc màu vàng, đây chẳng phải là bùa mà tôi vẽ hay sao? Tuy những lá bùa dùng để tấn công đều bị Ôn Như Ca lấy mất, chỉ còn thừa một vài lá bùa bổ trợ, nhưng bây giờ lại hơi có ích!
Tôi tóm lấy lá bùa, dán lên lưng của người lái xe, bấy giờ anh ta mới không động đậy nữa.
Tôi thở phào, mau chóng thoát ra khỏi vòng tay của anh ta.
Gió nhẹ lướt qua má tôi, giống như là thổi khô mồ hôi cho tôi.
Nhưng lúc này cửa xe đang đóng thì làm sao có thể có gió được?
Đương nhiên là có vấn đề rồi!
Tôi quẹt mồ hôi, quay đầu nhìn lại lá bùa trên người lái xe.
Bùa hình nhân.
Thật hay quá.
Nhưng đáng tiếc, bùa hình nhân này phải có một cặp, bắt buộc phải có một vật khác, ví dụ như là người rơm, mới có thể khống chế được người, bây người này đứng đây mà không động đậy cũng chỉ là tạm thời, qua một lúc là anh ta có thể động đậy trở lại.
Tôi mau chóng thu dọn đồ đạc, ôm đứa trẻ, mau chóng bước ra khỏi chỗ đó, muốn trước khi lái xe có thể hoạt động trở lại, thì mau tìm cách xuống xe, tranh bị anh ta...
Nhưng đi được vài bước, tôi bị một luồng gió lạnh thổi vào người như đang cố níu lấy tôi, không ngừng thổi vào người tôi ngăn bước chân của tôi.
Dường như có rất nhiều đôi mắt đang nhìn tôi, nhưng mắt tôi nhìn thấy lúc này vẫn chỉ là hành khách đang nằm ngủ im lìm cùng một tư thế...
Chiếc xe này rốt cuộc là bị làm sao thế?
Tôi không kìm được sự tò mò, thò tay ra muốn xem xem những người này rốt cuộc là bị sao?
Thế là tôi cứ làm như đã định.
Tôi kéo rèm, phát hiện người nằm trên đó là người chết!
Quần áo trên người họ giống nhau, là chiếc áo thọ y màu đen mà người chết mặc.
Trên mặt “cô ta” quét một lớp dầu nến vừa trắng vừa dày, miệng còn bôi một lớp son đỏ kiểu trang điểm cho người chết, người sống cũng không dám dùng màu đỏ này.
Không hiểu sao, lúc này tôi lại thấy yên tâm hơn rất nhiều.
Tôi bỏ rèm xuống, hai tay chắp vào nhau, vái nữ thi mấy cái, lầm rầm khấn vái: “Người dương đi qua, vô ý mạo phạm, xin đừng trách tội, xin đừng trách tội...”
Vái xong nữ thi này, tôi cũng vái khắp lượt xung quanh, cầu xin họ thứ lỗi vì đã mạo phạm.
Sau đó, tôi thay đổi ý định.
Tôi quay người lấy xuống lá bùa trên người người lái xe, anh ta vô cùng phẫn nộ, vừa muốn quay người lại xử lý tôi, tôi liền bình tĩnh nói: “Trên xe có nhiều người chết thế, anh lại làm việc lạ lùng, chẳng lẽ không sợ mạo phạm họ sao?”
Người lái xe đảo một vòng tròng mắt, cũng không biết đang nghĩ gì nhưng có vẻ bình tĩnh hơn.
Tôi khe khẽ nói: “Anh này, tôi phải ngồi trên xe của anh, cũng phải rời khỏi nơi này, anh à, tôi cầu xin anh, đưa tôi ra khỏi đây! Tôi sẽ trả anh gấp đôi tiền!”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền