ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 152. Thử Thách (1)

Chương 152: Thử Thách (1)

Xe vừa đi một lát, Sầm Cửu Nguyên mới nói: “Đường cũng xa, cô không ngồi à?”

Ngồi?

Tôi nhìn khắp lượt xe.

Đây là một chiếc xe chở hồn!

Chiếc lần trước cũng cùng loại nhưng sạch sẽ, tuy rằng đều là linh hồn người chết. Mà chiếc xe này thì giống như vừa được vớt lên từ đáy biển, không nói đến mùi tanh tưởi của đáy biển, thì những chỗ ngồi, cửa xe đều bám đầy rong rêu, thành xe còn bám đầy những con hà đá hình dáng như trăm ngàn vạn cái lỗ. Với người có chứng ám ảnh sợ lỗ thì không thể chịu đựng được cảnh tượng này.

Anh ta lại muốn tôi ngồi xuống?

Sợ là ngồi xuống cũng ướt hết cả người nhỉ?

Tôi nhíu mày, không chịu ngồi xuống.

“Tôi đứng cũng được.” Tôi khẽ nói.

Sầm Cửu Nguyên nói: “Ngồi đi.”

“...”

Xem ra, anh ta “yêu cầu” tôi nhất định phải ngồi xuống rồi!

Tôi chỉ đành quay người đến nơi gần nhất, nhưng không ngờ vừa đến nơi thì chiếc ghế rỉ ra một đống máu dinh dính, rất nhanh đã nhuộm đỏ thẫm cả ghế!

Một bộ mặt oán quỷ dần trồi lên từ vũng máu, nhưng trông anh ta rất kỳ quái, chỉ có mỗi cái mặt, mà đống máu đen kia mới mà thân người anh ta, anh ta xông lên định cắn tôi, nhưng cơ thể bị dính chặt vào ghế mà không thể rời khỏi.

Tôi nhíu mày thối lui về phía sau, lại đau lòng phát hiện ra, trên xe đã hết chỗ ngồi. Mỗi vị trí đều dính một oán quỷ vào đó rồi!

Chúng phát ra điệu cười man rợ, giống với châm biếm, khinh khỉnh, làm người khác cảm thấy không thoải mái chút nào.

Tôi đứng ở cuối xe, bị đám ma quỷ cười chê, thực sự là chẳng biết làm thế nào.

“Sư phụ, không còn chỗ ngồi ạ!” Tôi nói.

Đầu xe không hề có hồi đáp lại.

Tôi xấu hổ vẫn chôn chân ở đó, lòng thầm nghĩ cứ đứng luôn ở chỗ này. Tôi không quay trở lại bên Sầm Cửu Nguyên nữa, đối mặt với một nhân vật mình chưa hề hiểu rõ, tôi tốt nhất không nên đứng quá gần.

Chiếc xe vẫn chạy, không biết khi nào mới dừng.

Tôi chỉ đứng mười phút đã thấy chân tê bì, không chịu đựng được nên người khẽ dựa vào một chiếc ghế, nhưng không ngờ tôi vừa dựa vào thì cảm thấy đau nhói một cái! Cứ như có thứ gì đó đã cắn một miếng vào da thịt tôi vậy!

Tôi cúi đầu nhìn, hóa ra có một con quỷ đang cắn tôi!

Tôi mau chóng thi triển bùa pháp dán lên người nó, vốn chỉ muốn đánh nó ra khỏi là xong, nhưng không ngờ lũ quỷ trên xe này đều có tinh thần tương thân tương ái ngút trời, một con quỷ bên cạnh đó xông lên, một tợp nuốt luôn lá bùa tôi vừa ném ra.

“Khặc khặc khặc!” Những con quỷ khác thấy vậy cười ngặt nghẽo.

Đau!

Rắc!

Tiếng xương gãy nát!

Con quỷ đáng chết, nó đang chầm chậm cắn phập vào xương tay của tôi, nếu còn để nó tiếp tục hỗn xược thì nó sẽ nhai luôn tay của tôi!

Thế là tôi không chần chừ nữa, phẩy tay một cái, chiếc roi da quất xuống, quất cho con quỷ đang cắn vào tay tôi nát bét!

“Á!” Tôi hốt hoảng nhìn vết thương trên tay.

Con quỷ đó cắn rất sâu, bây giờ một bên tay của tôi vừa đau vừa tê rần, sau đó thì mất cảm giác.

Cánh tay này của tôi không phải bị cắn gãy xương rồi đấy chứ?

Tôi sợ hãi lại không biết làm thế nào, tình cảnh này làm tôi mất hết sự kiềm chế, không nhịn được tức giận muốn xì khói, trút giận lên các con quỷ khác, điên cuồng đánh vào lũ quỷ xung quanh, dường như là đánh trúng mấy con, cũng hình như là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip