ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 153. Thử Thách (2)

Chương 153: Thử Thách (2)

Không...

Là đã bò lên rồi!

Tôi nhìn thấy, một bàn tay xương xẩu trắng phau đẩy đất trồi lên.

Tiếp đó, càng ngày càng đông!

Các vong linh lần lượt bò lên khỏi mặt đất, tôi căng thẳng nắm chặt chiếc roi da của mình, trong lòng nghĩ nếu những bộ xương trắng phau đó muốn giết tôi thì tôi cũng đành thất lễ với chúng vậy!

“Chúng” vừa lắc mạnh đất đá trên người, vừa xông đến chỗ tôi.

Khi chỉ còn cách tôi năm mét, tôi vung tay quất roi xuống chân của chúng. Dù sao là roi đầu tiên, tôi cũng nương tay, không muốn làm tổn hại đến những vong linh đang yên nghỉ kia.

Nhưng mấy bộ xương trắng này không hề có não, chiếc roi đã đánh xuống, nhưng chúng không hề sợ hãi vẫn cắm đầu xông lên.

Tôi không kiềm chế được đã đánh nát một bộ xương khô.

Nhưng khi đánh nát nó, tôi ngay lập tức hối hận.

Dù sao, chúng cũng vô tội.

Tôi thở dài, trong lòng nghĩ Sầm Cửu Nguyên đưa tôi tới đây, chẳng phải là tìm con ma nữ kia à?

Mục đích chính là tìm con ma nữ kia thì tôi cũng không cần phải đánh chết đám vong linh này, mà sẽ trực tiếp đi tìm con ma nữ, nếu như vậy, cũng coi như là hoàn thành thử thách mà Mạnh Trần đề ra!

Vậy nên làm thế nào!

Thế là tiếp đó, tôi cố gắng kiềm chế, ráng sức đánh xuống chân của đám xương cốt kia chứ không đánh vào người chúng, rồi gian nan tiến về phía trước, theo hướng tiếng sáo đang phát ra. Tôi mượn ánh trăng, cố gắng nhìn cho rõ tên trên các ngôi mộ:

Trương Tam - Đàn ông.

Lý Tứ - Đàn ông.

Vương Ngũ - Đàn ông.

Triệu Khiêm - Đàn ông.

...

Đi cả hàng mộ toàn tên của đàn ông!

Tôi hơi băn khoăn, chẳng lẽ mộ này là của “nam nhi quốc”? Sao đến tên một người phụ nữ cũng không có?

Nhưng cũng hay, có lẽ đó là một người phụ nữ duy nhất trong “nam nhi quốc”, có khi lại chính là con ma nữ mà Mạnh Trần muốn tìm?

Đột nhiên, một cái tên lọt vào mắt tôi.

“Viên Phi Phi chi mộ”.

Cái tên này...!

Tôi khựng lại, tự dưng lại chẳng nhớ ra nổi đã gặp cái tên này ở đâu.

Tôi ngừng lại một lúc thì đám đầu lâu xương sọ lại vồ lên.

Thế là tôi đành tạm gác dòng suy nghĩ lại, bởi đã tìm được mộ của một cô gái nên tôi không đi tìm những cái mộ khác nữa, tôi thi triển pháp thuật đốt lên một ngọn lửa nhỏ chiếu sáng tôi và cái mộ đó, để bọn đầu lâu xương sọ không tiến đến gần nữa.

Sau đó, tôi liền thi pháp muốn mở mộ ra.

Nhà của người sống là dương trạch, còn nhà của người chết là âm trạch, chỉ cần sử dụng thuật pháp đặc thù, thì có thể liên kết âm dương, để hiện lên “âm trạch” đó trước mắt, như vậy tôi có thể dễ dàng diện kiến người đó.

Tôi lấy chút máu trên vết thương của mình, sau đó vẽ một vòng tròn trên bia mộ, sau khi niệm xong thần chú, tôi đưa tay ra kéo cái vòng tròn máu đó.

Vừa kéo thì nắm được luôn vào thực thể, tôi biết là pháp thuật mình thi triển thành công rồi.

Tôi kéo cửa ra.

Cửa vừa mở, một ánh sáng chói lóa như đèn pha chiếu thẳng vào mắt tôi, làm mắt tôi như bị lòa!

Khi hoàn hồn và lấy lại được thị giác, cảnh vật trước mặt tôi đã không còn là nghĩa địa hoang nữa, mà bây giờ là một căn biệt thự nhỏ làm bằng giấy, mà rõ ràng làm bằng giấy nhưng khi chạm vào lại cứng như đá!

Hình như hồn tôi đã rời khỏi thân xác.

Làm cái thuật hồn rời khỏi thân xác này

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip