Chương 154: Thử Thách (3)
“Đúng. Nếu như cô không quen anh ta, tôi có thể nói với cô, anh ta trông như thế nào. Anh ta rất trắng...”
Tôi cắt ngang câu nói của ma nữ: “Tôi biết anh ta trông như thế nào.”
“Cô quen anh ta?”
“Tôi không quen.” Tôi lại trả lời.
Ma nữ thắc mắc: “Vậy sao cô biết anh ta trông như thế nào?”
Tôi nói: “Thấy anh ta, không đồng nghĩa là quen.”
“Ồ.”
“Sao cô bị nhốt ở đây?”
“Cô cũng biết là anh ta nhốt tôi ở đây?”
“...”
Chị gái này nhiều câu hỏi quá đi.
Tôi chán nản nói: “Cô gái à, thân xác tôi còn ở bên ngoài, cũng không biết có nguy hiểm gì không, cô không nên kéo dài thêm thời gian, nhanh chóng trả lời những câu hỏi của tôi, được không?”
“Ồ.” Ma nữ dừng lại, sau đó, cô ta trở nên nhiều lời hơn: “Tôi cũng không biết tại sao anh ta lại nhốt tôi vào đây. Từ lúc anh ta nhốt tôi vào đây, đêm nào cũng đến. Nhưng không biết là vì sao, hôm nay thời gian đã đến rồi, nhưng anh ta lại không tới! Có thể, trên đường bận việc gì đó, cũng có thể...”
Cô ta thở dài, buồn bã nói: “Sắp đến rồi.”
Tôi nghe có vẻ kỳ lạ: “Cô nói anh ta ngày nào cũng tới, anh ta tối qua cũng tới?”
“Đúng thế.”
Không phải chứ.
Tối qua, “Sầm Cửu Nguyên” còn ở cạnh tôi!
Không phải là Mạnh Trần nhập vào người “Sầm Cửu Nguyên” hay sao? Đã nhập vào Sầm Cửu Nguyên, mà vẫn có thể nhập vào người “Lâm Nhuận Dư” rồi xuất hiện ở đây?
Trừ khi, người mà tối qua tôi gặp không phải là Mạnh Trần!
Hoặc, Mạnh Trần có khả năng phân thân. Điều này thì không phải là không có khả năng, vì cũng có nhiều ghi chép ghi lại rằng tu luyện đạt đến một cảnh giới nhất định thì có thể thân ngoài hóa thân, hay còn nói là phân thân, hoặc là thần thức có thể đi du lịch toàn thế giới!
“Sao vậy?” Ma nữ lo lắng hỏi.
Tôi trở lại thực tại, bình tĩnh nói: “Không sao. Cô biết Lâm Nhuận Dư bây giờ đang ở đâu không?”
Ma nữ nói: “Anh ta mở một phòng khám tư ở trung tâm thành phố, có tên là phòng khám Lâm Thị! Nếu cô giả vờ là người bệnh đến khám, có thể sẽ có cách lấy được thứ đó ở chỗ anh ta!”
“Tôi còn cần làm gì nữa để có thể thuận lợi lấy được chiếc chìa khóa trong tay anh ta hay không?”
Ma nữ nghĩ ngợi hồi lâu, nói: “Anh ta rất thích đồ ăn ngon, nếu cô đem đến món ngon nào đó, có thể sẽ làm anh ta vừa ý cũng nên.”
“Tôi thử rồi, không ích gì cả.” Tôi buồn bã nói.
Mạnh Trần ngoài việc là một kẻ gian ác thì hắn ta cũng rất rành nấu ăn, dù sao cũng là một đầu bếp nổi tiếng khắp nơi ở âm gian một nghìn năm trước. Mà đã là đầu bếp, đương nhiên sẽ có cái lưỡi nhạy cảm, sẽ yêu cầu vô cùng cao với đồ ăn.
Tôi chẳng phải đã trổ tài làm món thịt nướng để rút ngắn khoảng cách với Mạnh Trần hay sao, nhưng cũng chẳng ăn thua, hắn ta không những chẳng thèm để ý đến món của tôi làm, thậm chí còn tranh thủ ra những bài toán khó nhằn cho tôi.
Ma nữ chán nản nói: “Vậy thì tôi cũng không còn cách nào.”
Tôi lo lắng thân xác của mình ở bên ngoài, thế là không dám ở lại lâu, tôi nói với ma nữ: “Giờ tôi đi lấy chìa khóa cho cô, nếu như ba ngày sau tôi vẫn không quay lại thì có nghĩa tôi đã chết, cô không cần đợi tôi nữa.”
“Cảm ơn...”
Tôi không đợi cô ta nói xong lời cảm ơn liền vội vội vàng vàng rời đi.
...
Tôi trở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền