ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 156. Giấc Ngủ Của La Hy

Chương 156: Giấc Ngủ Của La Hy

Tôi nằm mơ một giấc mơ rất dài, vô cùng dài.

Tôi mơ thấy đứa nhóc đáng yêu của tôi, nhóc Củ Cải.

Lúc đầu, chỉ mơ thấy nó còn bé tí và rất đáng yêu.

Trong giấc mơ ấy tôi đang ở trong một cuộc sống bình yên, vui vẻ vì có một ngôi nhà nhỏ đủ che mưa che nắng, có một chiếc giường ấm áp mềm mại, cũng có một nơi yên tĩnh của mình, tôi cũng vừa ăn một miếng cơm nóng hổi, không phải lo sợ những ngày đói khát đến sữa còn vắt không ra.

Cuộc sống bình yên, nuôi con an lành vừa bước vào quỹ đạo.

Nhóc Củ Cải trong cuộc sống của tôi bỗng nhiên trở nên sống động dần lên.

Tôi đặc biệt trân trọng từng từng phút giây bên cạnh nó, chẳng phải câu nệ gì: trong mắt tôi, dù nó có là cục sh*t thì tôi vẫn thấy thơm tho ngọt ngào!

Tôi mơ từng phút giây tôi và Củ Cải ở bên nhau, cho đến khi tôi mơ thấy lần ra khỏi nhà này của mình, tôi đã đặt nó ở cửa nhà hàng xóm...

Nó khóc đến xé ruột xé gan.

Mà bóng hình tôi lại đang trốn nhanh vào cầu thang máy.

Tôi đã nhìn thấy cửa nhà hàng xóm bật mở.

Người đàn ông vội vội vàng bước ra, nhìn thấy đứa bé, ngay lập tức bế nó lên, sợ nó sẽ bị nhiễm lạnh.

“Đây là con nhà ai! Tại sao lại đặt trước cửa nhà mình?” Người đàn ông đó kinh ngạc nói!

Một người phụ nữ đầu tóc rối bời, mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa đang ngái ngủ bước ra: “Có phải là của nhà bên cạnh không? Trước đó em có nghe tiếng trẻ con khóc bên đó, ngoài bên đó ra thì tầng này chẳng còn ai như vậy.”

Thế là người đàn ông đi tới, bấm chuông mãi vẫn không thấy ai đáp lại thì dùng hết sức để đấm vào cửa!

“Ê! Người ở trong đó! Đây có phải là đứa bé của nhà cô không? Mau ra mà nhận lấy!” Người đàn ông đó giận dữ hét lên.

Anh ta gọi hồi lâu vẫn không nghe thấy trong phòng có lời đáp lại.

Người phụ nữ đứng đằng sau anh ta đột nhiên nói: “Trong người đứa nhóc có một bức thư kia!”

Thế là họ mau chóng mở bức thư đó ra.

Sau khi xem xong, người đàn ông đó tức giận đùng đùng: “Là ý gì đây? Bảo chúng ta chăm sóc đứa bé này ba ngày? Nhờ nuôi cũng làm gì có cái kiểu này chứ? Vứt đứa bé dưới đất rồi đi mất? Muốn nhờ nuôi thì cũng phải nhờ luôn trước mặt mới đúng chứ?

Thời đại nào rồi mà còn kiểu mẹ thế này?!”

Người phụ nữ đó nhẹ nhàng nói: “Thôi được rồi, trên này nói là giúp chăm sóc ba ngày, sau ba ngày thì có lẽ cô ta sẽ trở lại đón đứa bé? Đều là hàng xóm với nhau, chăm sóc ba ngày thì ba ngày, ông xem đứa bé này, mặt tròn xinh xắn, đáng yêu quá đi!”

“Đáng yêu cũng không được, đây là đứa bé, có phải lũ mèo đâu!”

“Không sao đâu, có ba ngày thôi mà.”

“Ba ngày cũng không được, tôi làm gì biết chăm con nít!”

“Không sao, mẹ đứa bé chẳng phải để lại sữa, bỉm, quần áo đóng gói cẩn thận hết cả đây sao? Vừa nãy em xem rồi, còn có một cuốn hướng dẫn sử dụng, chúng ta không biết thì đọc ở trong đó, chắc không sai được đâu.” Người phụ nữ vừa an ủi chồng, vừa xách đồ bước vào trong nhà.

Người đàn ông thở dài, chỉ đành ôm đứa bé theo sau trở vào nhà.

Khi họ bước vào phòng...

“Meo!”

Một tiếng mèo kêu dài vang lên, làm cho cả hai người họ giật nảy mình.

“Là Mặc Mặc đang kêu!” Người phụ nữ ngạc nhiên nhìn về phía bàn trà,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip