ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 157. Đứa Bé Không Mở Mắt

Chương 157: Đứa Bé Không Mở Mắt

Ngày thứ hai, dường như lại có vấn đề.

Đứa bé không những khóc, còn cố gắng muốn bò dậy, cơ thể bé nhỏ cố gắng vùng vẫy hướng ra cửa.

“Là ý gì đây? Chẳng lẽ là mẹ con về?” Người đàn ông bán tín bán nghi ôm đứa bé đi ra ngoài, vừa hướng về cánh cửa của nhà nó thì nó liền không khóc nữa, cơ thể cứ nhoài về phía đó.

“Chẳng lẽ là về rồi?” Người đàn ông đó bước qua bấm chuông.

Gõ cửa cũng chẳng thấy ai đáp lại.

Đứa bé chề môi, làm ra vẻ oan ức.

Người đàn ông hiểu biểu cảm trên khuôn mặt nó, anh ta tức điên lên gõ vào cửa, hét lớn: “Ê! Cô trốn trong đó làm gì, tôi biết cô ở trong đó! Ra đây mau! Cô dám vứt đứa bé, chẳng lẽ không dám mở cửa? Mau ra đây, đứa bé là của cô, cô đi mà chăm!”

Nhưng cho dù anh ta có gõ cửa thế nào cũng không có ai ra mở.

Đứa bé òa khóc, lại tiếp tục khóc lên thảm thiết.

Người đàn ông không biết làm thế nào, chỉ đành ôm đứa bé trở lại nhà mình, mà khi anh ta bước vào, con mèo đen lại tiếp tục kêu.

“Ôi, trời ơi!” Người đàn ông than thở!

Đôi vợ chồng trẻ mệt đến mức vừa nhắm mắt đã bị tiếng khóc và tiếng mèo kêu làm cho bừng tỉnh, cho tới khi vào đêm thì đứa bé như hiểu ra gì đó, nó không khóc nữa nhưng nó cũng không mở miệng ra nữa, cho nó uống sữa, nó cũng không uống, hai vợ chồng họ vẫn thấy buồn lòng.

“Chúng sau này sẽ trở thành hai người bạn tốt.” Sau một ngày bị đứa bé và con mèo giày vò, người phụ nữ lúc này cũng thở phào nói.

“Ừ!” Người đàn ông mím môi đồng ý, trong lòng tuy mệt mỏi nhưng vẫn nhiệt tình gật đầu đồng ý với lời của vợ.

Ái Linh khẽ cười vuốt má đứa bé, ánh mắt vô cùng thân thiện: “Em bắt đầu thích đứa bé này.”

Người đàn ông đột nhiên như nhận được một tin sét đánh: “Vợ ơi, em không định giữ nó lại đấy chứ?! Đứa bé này giày vò người ta chết mất, em, em còn thích nó? Mẹ ruột nó trở về, sẽ ngay lập tức đón nó đi! Đây là đứa bé kỳ lạ nhất thế gian, anh chưa từng thấy đứa bé nhà nào mà đủ sức khóc cả ngày như vậy! Em còn muốn giữ nó ở lại, anh anh anh sẽ...”

“Sẽ làm sao?”

“Sẽ khóc cho em xem!” Người đàn ông cảm thấy oan ức!

Ái Linh lườm anh ta một cái: “Lắm chuyện! Ngày nào chẳng muốn tạo em bé với em, còn nói là sau này con sinh ra thì tự tay chăm sóc, giờ thì sao? Có đứa bé ở đây, còn không kiên trì được mười phút!”

Người đàn ông phụng phịu: “Đây là trẻ con nhà người khác mà...”

Ái Linh nhìn đứa bé, đột nhiên buồn bã thở dài: “Chồng ơi, anh bảo, nếu nhà bên cạnh mãi không về nữa, thì chúng ta nên làm sao với đứa bé?”

“Đưa nó đến cô nhi viện!”

“Vậy thì thương lắm, chúng ta không thể...”

“Không!” Người đàn ông kiên quyết nói: “Ái Linh, chẳng lẽ em không phát hiện ra điều gì à, đứa bé này...”

Ái Linh: “Nó thích khóc?”

“Không!” Người đàn ông nói: “Mắt nó không hề mở!”

Ái Linh giật mình: “Hình như là vậy!”

Nói xong, cô ta lại nhìn đứa bé, đưa tay ra muốn sờ vào mi mắt của nó, nhưng không ngờ, khi cô ta còn chưa kịp sờ vào mắt nó thì đứa bé hứ một tiếng, rồi tránh khỏi tay cô ta.

Cô ta khựng lại rồi lại thử một lần nữa thì phát hiện đứa bé tuy không mở mắt nhưng lại có thể thấy được phương hướng của tay, hứ hứ tránh khỏi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip