ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 174. Sống Không Thấy Người, Chết Không Thấy Xác

Chương 174: Sống Không Thấy Người, Chết Không Thấy Xác

Sầm Cửu Nguyên bị tôi đánh cho liểng xiểng.

Nhưng khi anh ta ổn định lại thì anh ta nói: “La Hy, cô bình tĩnh một chút, cô bị chôn sống mà không chết, tại sao lại không quý trọng tính mạng mình?”

“Tên họ Sầm kia, đừng có mà giả dối như thế nữa! Là mi đã hại chết Củ Cải! Tao trước khi chết sẽ báo thù cho Củ Cải!” Tôi mất đi lý trí, xông lên bóp cổ Sầm Cửu Nguyên, muốn cùng sống mái với anh ta.

Nhưng tôi không chạm được vào người anh ta và bị một luồng âm khí đẩy ra.

Tôi cố gắng nhìn kĩ, bên cạnh Sầm Cửu Nguyên lúc này có thêm một người khác.

“Cô cà lăm...” Tôi thấy cô ta, nên khẽ bật ra tên.

Nhưng cô ta lúc này nhíu mày lại, rất phản cảm với cách gọi đó: “Tôi không phải là cô cà lăm, tôi có tên của mình, tôi là Hạ Doanh Doanh.”

“!!” Lời nói lạnh lùng của cô ta làm tôi như bị rơi xuống vực sâu!

Cô ta đã thay đổi.

Cô ta bây giờ không phải là cô cà lăm mà tôi quen biết trước đây.

Cô cà lăm mà tôi quen biết yếu ớt, yếu ớt đến mức phải dựa vào người khác mới có thể tiếp tục sống được, nhưng giờ trông cô ta độc lập, mạnh mẽ, hay có thể nói, cô ta đã tìm thấy một người khác để dựa vào, đó là Sầm Cửu Nguyên, mà cô ta vốn dĩ đã có lòng ái mộ với Sầm Cửu Nguyên, vừa hay là quỷ của Sầm Cửu Nguyên bị Mạnh Trần xé xác, như vậy thì, cô ta sẽ dễ dàng mà trở thành quỷ của Sầm Cửu Nguyên rồi.

Vì tìm thấy người để dựa hơi mới nên cô ta đương nhiên không cần tôi, cho nên mới lạnh nhạt với tôi!

Lòng tôi vừa đau, vừa thấy phức tạp, lại không biết nói gì được.

Cô cà lăm, không, là Hạ Doanh Doanh khi ở với tôi, tôi dường như cũng chẳng có ơn có huệ gì với cô ta, chẳng qua là hai người cùng vượt qua khó khăn, vấn đề ai có ơn với ai thì cũng chẳng thể rõ ràng được.

Cho nên, khi cô ta có lựa chọn tốt hơn, tôi sẽ tôn trọng.

Với cái người không ra gì như tôi, nếu cô ta theo tôi thì cũng chẳng có ích gì.

Sầm Cửu Nguyên nhìn tôi, không nói một lời, mà không hiểu anh ta đang nghĩ gì, đột nhiên quay người bỏ đi, Hạ Doanh Doanh cũng nối gót anh ta biến mất.

Họ vừa đi, lòng tôi trống rỗng và đã chẳng còn suy nghĩ muốn tự sát.

Tôi bình tĩnh lại để suy nghĩ, con gái tôi nó đâu phải người thường, nói không chừng còn chưa chết?

Cho dù là mấy chục tầng, ngộ nhỡ nó không sao?

Tôi quẹt nước mắt, quay người định đi xuống lầu.

“Ấy, đợi chút!” Tôi quên mất lúc này vẫn còn La Chương ở đây: “Cô... cô thật sự là mẹ của Củ Cải?”

Lòng tôi lạnh tanh nhìn anh ta một cái: “Hàng giả thì cho anh đổi lại.”

La Chương kinh ngạc hỏi: “Vậy ngôi mộ ở nghĩa địa ngoại ô phía Tây...”

“Là của tôi! Tôi bị người ta chôn cả tháng nay rồi! Anh đưa đứa bé đến thăm mộ tôi, tôi biết!” Tôi lo lắng cho đứa bé, thế là không giải thích nhiều với anh ta, nói xong thì gấp gáp chạy xuống lầu.

...

Khi tôi xuống đến nơi thì chẳng nhìn thấy bất kỳ thứ gì.

Sống không thấy người, chết không thấy xác.

Đứa con gái của tôi bị người ta ném xuống từ trên lầu cao, mà ngay cả một vết máu cũng không có.

Tôi có thể nghĩ ra, thì Sầm Cửu Nguyên cũng có thể, càng huống hồ, anh ta còn xuống trước! Chắc chắn là cũng muốn xuống lầu để nhặt xác nó, nhưng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip