ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 175. Kim Thiền Thoát Xác

Chương 175: Kim Thiền Thoát Xác

“Nhưng tôi thật sự không biết...” La Chương khó xử nâng tôi dậy: “Tôi cũng hỏi nó, nếu thật sự ném nó xuống, nó mà chết thì tôi phải làm sao? Nó nói, tôi đừng lo. Bây giờ nhìn thấy dưới này không có xác nó, cho nên tôi nghĩ... chắc là nó không sao.”

Kim thiền thoát xác?

Bây giờ tôi cũng chỉ có thể an ủi mình như vậy.

Tôi lau nước mắt, miễn cưỡng bình tĩnh lại: “Thôi được, nó đã sắp xếp như vậy, thì... có thể là nó không sao.”

“Ừ.”

...

Sau đó, đầu tôi mơ hồ, cũng chẳng biết mình nói những gì với La Chương, cũng chẳng biết mình làm gì, đều là La Chương dìu tôi lên nhà. Khi về tới cửa, tôi theo thói quen lấy chìa khóa trong người ra, đi về phía nhà mình...

Khi cửa mở kêu một tiếng cạch, lúc này tôi mới bừng tỉnh như vừa từ trong mộng bước ra.

Tôi đang làm gì đây?

Đây là nhà mà Sầm Cửu Nguyên mua, cũng không phải là nhà thật sự của tôi!

Tôi nhìn người mình đầy đất cát, lại nhìn chiếc chìa khóa gỉ sét, suy nghĩ mình có nên bước vào căn nhà này hay không.

“Cô thực sự ở cạnh nhà chúng tôi à?” La Chương vẫn hiếu kỳ nhìn tôi và hỏi: “Vậy tại sao cô lại không vào?”

Tôi méo mó mặt nói: “Đây là căn nhà mà Sầm Cửu Nguyên mua, chứ không phải của tôi.”

“Sầm Cửu Nguyên, ai vậy?”

“Là cái người anh đã gặp đấy, Sơn Kim Đạo Trưởng – Sơn Kim – Sầm.” Tôi nói, rồi bước vào nhà, bật đèn.”

Khi bước vào nhà, mọi thứ trong nhà lúc này giống hệt với tình trạng một tháng trước lúc tôi rời đi, nhưng lúc này trong căn nhà này đang thiếu đi - cô cà lăm - Hạ Doanh Doanh.

Tôi ngồi xuống sô pha, đột nhiên cảm giác mệt mỏi lại bao trùm lấy tôi.

Tôi nhắm mắt lại, chỉ nghe La Chương vẫn lao xao bên tai: “Cô thật sự đã nhịn ăn? Cả tháng không ăn gì, thật sự không đói hay sao? Có cần ăn chút gì không? Tôi đi xem tủ lạnh của cô còn gì ăn được không?”

Anh ta thật sự là người thích phiền phức, cho dù tôi có đồng ý hay không, anh ta cũng mở tủ lạnh ra.

Sau đó, trong nhà bếp tiếp tục có tiếng bật bếp.

Khoảng năm sáu phút sau, trong nhà bếp có mùi thức ăn thơm phức bay ra.

Không lâu sau thì La Chương đã xuất hiện trước mặt tôi.

“Tôi thấy nhà bếp của cô lâu rồi không nổi lửa, thức ăn trong tủ lạnh thì không còn gì có thể ăn được nữa, cho nên tôi làm cho cô ít mì. Yên tâm đi, tôi không biết nấu ăn, nhưng mà nấu mì thì có thể ăn được!” La Chương nói.

Tôi mở mắt, gật gật đầu.

Mất đi đứa con, giờ tôi cũng chẳng còn lòng dạ nào mà ăn, nhưng tôi lại ngại sự nhiệt tình của anh ta, nên cũng cố ăn mấy miếng, nhưng, miệng tôi như nhai rơm rạ thôi.

“Không sao thì tôi về nhà trước, nếu cô cần gì thì mai chúng ta nói chuyện?” La Chương mệt mỏi nói.

Tôi gật đầu.

“Vậy... vậy nếu như cô cần gì, có thể qua nhà tôi tìm tôi, tôi ở ngay kế bên, chỉ cần cô gõ cửa, tôi ra ngay lập tức.”

Tôi gật đầu.

Thế là anh ta trở về.

Tôi cúi đầu, tiếp tục ăn cái món mình không biết là có vị gì, trong bụng nghĩ không biết nên tìm Củ Cải ở đâu?

Lần “kim thiền thoát xác” này là do nó đạo diễn, một là để La Chương không còn gặp nguy hiểm, hai là để chạy thoát. Nó chắc chắn chưa hề biết là mẹ nó còn sống, cho nên kế hoạch này chắc chắn sẽ không lưu lại dấu vết gì cho tôi cả,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip