Chương 183: Người Đàn Bà Không Mặt (1)
Mười hai giờ đêm.
Tôi bước vào phòng khám Lâm Thị.
Ban đêm ở phòng khám Lâm Thị không giống với buổi sáng, cụ thể là không giống nhau ở chỗ nào thì tôi cũng không biết chắc, chỉ cảm giác sau khi đêm xuống, phòng khám này trở nên âm u đến sợ, mở cửa bước vào, tôi dường như thấy một không gian khác, ở đây, hoàn toàn không cảm nhận được sự ấm áp của nhân gian.
Tôi đứng ở cửa gọi Lâm Nhuận Dư và Chu Uyển Kỳ, nhưng cho dù gọi như thế nào thì cũng không thấy ai xuất hiện.
Tôi suy nghĩ cho dù thế nào, Lâm Nhuận Dư cũng yêu Tiểu Phấn sâu đậm, cho nên tôi lôi chiếc am chứa linh hồn của Tiểu Phấn ra, rồi nói vọng vào bên trong: “Lâm Nhuận Dư, người mà anh muốn tôi mang tới, tôi đã dẫn tới rồi đây!”
Nhưng cho dù tôi nói thế nào, cũng không thấy một ai bước ra tiếp đón tôi cả.
Tiểu Phấn không nén được nên hỏi: “Sao không thấy ai ra vậy? Có phải là không có ai ở đó hay không?”
Tôi chán nản nói: “Phòng khám này là nơi làm việc và nơi ở liền làm một, Lâm Nhuận Dư không ở đây, thì có thể đi đâu được chứ?”
“Chu Uyển Kỳ là ai?”
“Trợ lý của Lâm Nhuận Dư.”
“Vậy à...”
Không hiểu vì sao, tôi lại thấy dường như Tiểu Phấn đang thở dài, cảm giác có chút xót xa.
“Chúng ta vào đó thôi.” Đợi mãi không thấy ai ra tiếp, thế là tôi nêu ra ý kiến, Tiểu Phấn đương nhiên là không có ý kiến gì, cô ta cũng chỉ là một linh hồn yếu ớt, giờ đang nằm trong chiếc am trên tay tôi, nên mọi chuyện sẽ do tôi quyết định.
Tôi cất cái am nhỏ đó đi, rồi cẩn thận tiến từng bước vào.
Vẫn là phòng khám tôi đến từ ban sáng.
Khi tôi gần đến nơi, bỗng nghe thấy tiếng lật tìm đồ nhẹ nhàng.
Chuyện gì vậy nhỉ?
Vừa nãy gọi còn không có ai, thế thì trong phòng khám phải không hề có người chứ, nhưng trong này lại có người đang lật tìm gì đó, chẳng lẽ có trộm? Mà tên trộm này có vấn đề về não rồi nhỉ? Tôi gọi to bên ngoài mấy lần như vậy, hắn chẳng lẽ không nghĩ là có người sẽ đến, rồi mau chóng đi trốn hay sao?
Nhưng bây giờ lại làm tôi khó xử .
Tôi tu luyện để bắt ma quỷ, nếu gặp ma quỷ thì chẳng ngại gì;
Nhưng nếu trước mặt là người, thì tôi lại chỉ là một người đàn bà yếu ớt, nào đánh lại nổi đây?
Thế là tôi nhẹ nhàng mở hé cửa, muốn xem bên trong đó rốt cuộc là người hay ma.
Đó là người đàn bà choàng khăn tóc dài.
Ánh trăng sáng chiếu rọi lên người cô ta, bóng cô ta đổ dài trên nền đất, rõ ràng là người không thể nghi ngờ gì nữa. Vậy thì đúng rồi, khi tôi đến, rõ ràng là cửa được mở ra, nếu là cô hồn dã quỷ, thì chỉ cần xuyên tường là được, lại cần gì phải mở cửa cho mất công?
Người đàn bà đó đang lật tìm giá sách, xem ra không phải là tìm tiền bạc, càng giống như cô ta đang cố tìm thứ gì đó.
“Làm sao bây giờ?” Tiểu Phấn hỏi.
Lúc này tôi không tiện phát ra âm thanh, thế là dùng thần thức của mình nói chuyện với Tiểu Phấn: Tiểu Phấn, giúp tôi một việc.
“Giúp thế nào?”
“Cho tôi mượn sức mạnh của cô.”
“Cô muốn dùng sức của tôi để đuổi kẻ trộm à, nhưng tôi làm gì có sức mạnh nào đâu, tôi không có cách nào làm người ta sợ cả!”
“Đừng thoát ra khỏi người tôi là được.” Tôi đút tay vào túi, sờ vào chiếc am nhỏ đó, cũng lâu lắm rồi chưa làm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền