Chương 184: Người Đàn Bà Không Mặt (2)
“Bác sĩ Lâm?” Thấy tôi hồi lâu không trả lời, thế là người đàn bà đó không nhịn được kêu lên.
Tôi bừng tỉnh, nói: “Tôi không thể trả cho cô khế ước đó, nhưng tôi có thể nói cho cô cách, làm sao để trở về hình dạng như xưa.”
Người đàn bà đó vội vàng hỏi: “Làm thế nào?”
Tôi nói: “Mọi việc đều có nguyên nhân, cô bỏ đi khuôn mặt vốn có của mình, mới đổi lại được thuật đổi mặt đó, cho nên, cô chỉ cần tìm lại khuôn mặt trước kia của mình, rồi dùng thuật đó đổi lại, thì thuật đó tự khắc sẽ mất.”
“Vậy anh trả lại khuôn mặt ấy cho tôi!”
“...” Tôi đột nhiên ý thức được mình đã bị lộ, vì thuật đổi mặt là do Lâm Nhuận Dư đổi với người đàn bà này, vậy thì khuôn mặt của cô ta phải nằm trong tay Lâm Nhuận Dư, mà bây giờ tôi đang đóng giả anh ta, mà lại chẳng có thứ ấy để đưa lại cho cô ta?
May thay người đàn bà này không phát hiện ra, mà vội vàng nhổm dậy: “Bác sĩ Lâm, tôi biết quy tắc của anh! Anh muốn có điều kiện tương đương, mới đồng ý giao dịch với tôi! Đã vậy lúc này có cả anh và tôi, tôi đồng ý... lấy mặt của đứa con gái của tôi giao dịch với anh! Có được không?”
Tôi bàng hoàng hết cả người.
Người phụ nữ mang thai chín tháng mười ngày mới đón được một sinh linh bé nhỏ chào đời, theo lý mà nói, tất cả các bà mẹ trên đời đều không ra tay với cốt nhục của mình, lòng dạ người đàn bà này rốt cuộc là làm bằng gì đây? Lại có thể ác độc đến thế, dùng con gái mình để giao dịch?
Hơn nữa, lại còn là đứa trẻ mới sinh?!
“Có được không, bác sĩ Lâm?” Người đàn bà khẩn thiết cầu xin.
Tôi nghiến răng nói: “Không được!”
Người đàn bà đó ngay lập tức nhảy dựng lên: “Tại sao lại không được? Tôi chẳng phải người đầu tiên làm giao dịch với anh đến lần thứ hai, tại sao họ có thể giao dịch với anh lần hai, lần ba, mà tôi thì không? Bác sĩ Lâm, anh hãy nói tôi nghe tại sao tôi thì không được? Anh... Anh không phải là bác sĩ Lâm?
Anh là ai? Rốt cuộc là ai?”
Cô ta lò dò đi về phía tôi, mà hướng đi lại chuẩn xác.
Chuyện gì vậy?
Tôi đã cẩn thận giấu đi vị trí mình đang đứng mà? Tại sao cô ta có thể phát hiện ra?
Chẳng lẽ...?
Tôi cúi đầu nhìn, phát hiện ánh sáng của chiếc am đã nhạt, hóa ra Tiểu Phấn chỉ có thể giúp tôi che giấu một chút thời gian thôi, chẳng trách mà tôi bị phát hiện!
Lúc này, rèm cửa bị kéo lên.
Người đàn bà không mặt đó đã gần trong gang tấc.
Tôi giật thót!
Người này rõ ràng là một con người, nhưng lại mang một sức ép vô hình nào đó còn hơn cả một con quỷ!
Cô ta rõ ràng không có ngũ quan, nhưng tôi dường như cảm thấy dưới lớp da phẳng lì trên khuôn mặt đó lại như đang cau có!
Cô ta giơ con dao găm lên: “Là đàn bà? Vậy thì cô đưa bộ mặt của cô cho tôi!”
Tôi hoảng hốt tóm lấy tay cô ta: “Này! Chẳng phải vừa nãy cô nói sẽ không cướp khuôn mặt của người khác hay sao? Sao bây giờ lại như thế này! Cô còn muốn tiếp tục sai trái à?”
“Tôi không chịu nổi nữa! Tôi... càng ngày càng... cảm thấy không thể thở nổi...” Người đàn bà đó nói, cô ta không chỉ hít thở khó khăn, đến ngay cả ngữ điệu cũng trở nên mệt mỏi.
Hít thở?
Sao lại đột nhiên liên quan đến vấn đề này?
Chẳng lẽ, mất đi ngũ quan thì không những mất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền