ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 190. Vội Còn Đi Đầu Thai! (1)

Chương 190: Vội Còn Đi Đầu Thai! (1)

Lúc này, tôi đang bần thần cả người.

Tôi không biết tiếp theo mình nên đi đâu.

Ở âm gian tôi chỉ quen một Âm Thao, giờ hắn mất tích thì tôi cũng không biết nên đi đâu để tìm.

Xe đi rồi lại dừng, đón bao nhiêu là vong hồn lên xe, lúc họ bước lên đều nhìn tôi một người đang ngồi cạnh hộp tiền với ánh mắt kỳ lạ, nhưng họ cũng chẳng phát hiện ra có điều gì lạ ở tôi, không uổng công lớp tro bếp tôi đã bôi lên mũi mình.

Khoảng hai giờ đồng hồ sau, tôi mới bước ra khỏi tâm trạng mất con, mất chồng, không nơi nương tựa.

Tôi tìm lại lý trí của mình, cuối cùng cũng nghĩ ra, chuyến đi này của mình là đến âm gian để hỏi tin tức của Mạnh Bà, tìm Âm Thao cũng chỉ là thuận đường, chỉ cần là ma quỷ dưới âm gian, ít nhiều cũng có con biết thông tin gì đó đúng không? Mà người lái xe trước mặt tôi thì có vẻ cũng dễ nói chuyện, cho nên chi bằng tôi hỏi ông ta.

Thế là tôi hỏi: “Chú này, tôi có chuyện muốn hỏi chú.”

Người lái xe nói: “Hỏi đi.”

Tôi nói: “Chú biết canh Mạnh Bà chứ?”

“Canh Mạnh Bà à, là thức canh uống vào rồi đi đầu thai.” Người lái xe quả nhiên là người có hỏi là có đáp ngay được.

Tôi hỏi: “Vậy thế chú có biết, trên đời này liệu có thuốc giải canh Mạnh Bà đó không?”

“Có cái đó à?” Người lái xe chẳng hề suy nghĩ đáp luôn, câu trả lời của ông ta cũng rất nhanh, hiển nhiên là không hề biết trên đời có tồn tại thứ như vậy, thậm chí, trong tiềm thức cũng nhận định là không hề có món đó!

Câu trả lời của ông ta có thể đại diện cho sự hiểu biết về canh Mạnh Bà của dân chúng âm gian, có khi phải đến âm gian để hỏi những người phía trên, có lẽ, chỉ có Diêm Vương mới biết đầy đủ truyền thuyết về canh Mạnh Bà.

Tôi phải đi tìm Diêm Vương?

Hắn ta có vẻ chẳng ưa tôi...

Nhưng chẳng quan trọng.

Hắn ta ngày xưa hãm hại tôi vì tôi không xứng với Âm Thao, nhưng bây giờ Âm Thao đã không còn ở đó, vậy hắn ta có cần thiết phải đối đầu với tôi?

Mà tôi bây giờ cũng chẳng còn gì phải sợ nữa.

Tôi vuốt lại mặt, lấy lại tinh thần, rồi nói với lái xe: “Chú ơi, tôi nghĩ kĩ về nơi muốn đến rồi.”

Người lái xe: “Nơi nào?”

“Điện Diêm Vương.”

Người lái xe cười: “Vừa nghe là tôi đã thấy thân phận của cô không tầm thường chút nào, vừa nói thì không phải phủ Âm Quân thì là điện Diêm Vương. Hai con người máu mặt nhất của âm gian thì cô đều quen, xem ra thân phận cũng không phải người thường. Chỉ tiếc, tôi chỉ là một con ma bình thường, nhờ có cất nhắc, mới nhận được công việc lái xe chở hồn này. Cô biết không? Ngày trước người có thể làm việc này đều là Hắc Bạch Vô Thường mới được làm!

Một con ma thấp kém như tôi, có thể kiếm chút cơm cháo là tốt lắm rồi, nào dám tự ý quyết định, rồi đi đến những nơi cao cấp như thế?”

Tôi vội vàng nói: “Nhưng bây giờ tôi muốn đi.”

Người lái xe hỏi: “Cô đến điện Diêm Vương, có phải vì Âm Quân tiền nhiệm?”

“Vâng.”

“Vậy thì tôi nói thế nào cũng phải giúp cô một tay rồi.” Người lái xe hỏi: “Nhưng lấy thân phận người sống xuống âm gian thì chắc chắn là một đi không trở lại. Không thì thế này, tôi thấy cô cũng là người tu đạo, biết thuật hồn thoát xác chứ? Cô không ngại nếu để xác thịt lại dương gian, còn hồn thì theo tôi xuống âm gian, như

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip