ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 191. Vội Còn Đi Đầu Thai! (2)

Chương 191: Vội Còn Đi Đầu Thai! (2)

Vừa nghe thì tôi đã hiểu.

Cái người mà họ nói đến chắc chắn là Lâm Nhuận Dư, mà con ma nữ bị giam cầm đó chính là tôi và Viên Phi Phi.

Nhưng tôi không ngờ là có cơ sự đó, xem ra, nghĩa địa ngoại ô phía Tây náo nhiệt khi xưa sắp trở thành nơi đồng không mông quạnh rồi.

Lúc này, xe chở hồn đã quay lại.

“Mau lên xe, mau lên xe!” Các vong linh chen chúc, cứ như sợ là không lên được vậy.

Nhưng không ngờ là cửa vẫn đóng im ỉm.

Lái xe thò mặt ra cửa sổ, cầm một chiếc loa hét lên: “Đã nói bao lần rồi? Xếp hàng! Xếp hàng! Các người không biết xếp hàng à? Ngày trước thì đều nói không đi đầu thai, giờ thì vội vội vàng vàng chen chen chúc chúc đi đầu thai!

Giờ ở đây chỉ còn hai mươi ba chỗ, không xếp hàng thì tất cả đều không được lên, dù sao thì ngoài nghĩa trang này của mấy vị, còn đầy nghĩa trang khác muốn đi đầu thai kia kìa!”

Thế là họ chen lấn xô đẩy, mãi mới xếp thành hàng, mất bao nhiêu là thời gian mới xong.

Những con ma đứng phía trên vui vẻ hoan hỉ, còn những con ma không chen được thì buồn bã.

Đến con ma thứ hai mươi tư thì lái xe ngăn lại nói: “Hết chỗ rồi.”

Con ma đó liền chỉ vào một vị trí trống nói: “Chẳng phải vẫn còn một chỗ hay sao?”

Lái xe nói: “Xin lỗi, chỗ đó có người đặt rồi.”

Nói xong thì chỉ vào tôi nói: “Cô gái, lên xe đi, chúng ta đi.”

Thế là tôi bước qua bao nhiêu ánh mắt ghen tị để lên xe.

Lúc lên xe, tôi nghe những con ma bên ngoài nói: “Hóa ra là lên xe có thể đặt trước. Bác tài, tôi có tiền, có thể cho tôi đặt một chỗ ở chuyến sau không? Tôi muốn đi đầu thai gấp!”

“Tôi cũng có tiền! Giúp tôi một suất!”

“Tôi nữa! Tôi nữa!”

Nhưng người lái xe lại mặt lạnh như tiền nói: “Xe chở hồn không đặt trước!”

Nói xong thì đóng cửa xe nghe cái rầm.

Sau khi đóng cửa xe, ông ta mở đèn sáng trong xe.

Đèn xe là dùng lửa ma trơi để thắp, sau khi đèn sáng, trong xe bao trùm một vùng xanh lét, âm khí ngay lập tức bao trùm.

Người lái xe lắc chuông nói: “Mọi người kéo rèm vào! Đường xuống hoàng tuyền gió âm thổi từng đợt từng đợt, lần đầu tiên lên đường thì nên cẩn thận cơ thể yếu ớt của các vị, đừng để bị gió thổi bay, chó hoang ăn thịt mất!”

Đợi mọi người đều kéo rèm, người lái xe lại nói: “Nghe chuông an hồn của tôi ba tiếng, một tiếng an hồn, hai tiếng định thần, ba tiếng lên đường.”

Tinh tang!

Tinh tang!

Tinh tang!

Nghe tiếng chuông, tôi đột nhiên trở nên mơ mơ màng màng, cho đến khi lái xe đặt chiếc chuông an hồn xuống, chuông nghe tinh tang khi chạm xuống mặt bàn, đột nhiên tôi tỉnh lại.

Tuy chỉ là một chút lướt qua, nhưng tôi lại giống như vừa tỉnh giấc mộng.

Lúc này xe đã xuất phát, bác tài cười với tôi, nói: “Sau khi dùng chiếc chuông an hồn này thì ma quỷ đều sẽ ngủ, như vậy sẽ đảm bảo trên đường không xảy ra chuyện, lỡ họ đi được nửa đường hối hận thì lại làm loạn cả lên! Cô gái, cô còn chưa chết, chỉ là sinh hồn, nên chiếc chuông này chỉ có tác dụng một nửa với cô thôi.”

Tôi chầm chậm định thần lại, càng nghe càng thấy chiếc chuông an hồn này rất quen, đó chẳng phải là tiếng sáo của Sầm Cửu Nguyên lúc ra lệnh cho lũ vong hồn kia hay sao? Tuy dường như không giống lắm, nhưng nghe ra lại có chút giông giống.

Có thể khúc nhạc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip