Chương 192: Tôi Thì Tội Ác Tày Trời, Khì Khì Khì
“Tội ác tày trời?” Tôi đột nhiên thấy mấy chữ này đúng là kiểu đo ni đóng giày cho mình đây rồi, thế là vui vẻ nói: “Vậy thì tốt, chắc chắn là được đến Ngũ Điện đấy!”
Cứ dựa vào “án oan” của tôi kia, nói ra thì cầm chắc vé vào cổng Ngũ Điện rồi!
Lái xe thấy lạ hỏi: “Cô gái đã nghĩ ra cách gì thế?”
Tôi cười hì hì. Thật sự là không dám kể về “án oan” kia cho bác tài nghe, dù sao nhìn tôi lúc này đúng là vô hại, mới hai mươi tuổi đầu: “Cái này bí mật, nhưng tôi chắc chắn sẽ được đến Ngũ Điện!”
“Thôi được. Tôi nhắc nhở cô một câu.” Tài xế nói: “Qua Quỷ Môn Quan sẽ phải đăng ký quỷ tịch, cô là sinh hồn, chứ không phải là vong hồn, cho nên trong quyển đăng ký đó, không được viết tên thật và thông tin liên quan, nếu không thì chết chắc, không bao giờ quay trở về được nữa!”
“Vâng, cảm ơn chú!” Tôi cảm động, cái bản mặt cương nghị không hòa đồng của Âm Thao, không ngờ được bao nhiêu con dân của âm gian yêu quý như thế! Nếu không vì nể mặt hắn, thì tôi làm sao được ưu ái thế này?
Sau đó thì chúng tôi đều im lặng, bác tài cũng không nói gì nữa, còn tôi thì cẩn thận nghe khúc nhạc, cố gắng nhớ giai điệu, cũng may, cũng chỉ là khúc nhạc đơn giản, cho nên khi chiếc xe dừng lại, tôi đã ghi nhớ được khúc nhạc đó.
Khi tôi đang ngâm nga trong miệng, thì thấy bác tài cũng cười mãn nguyện, thế là tôi biết mình đã đúng, chỉ là do ông ta còn có nhiệm vụ của mình, không tiện để chỉ cho tôi.
...
Quỷ Môn Quan.
Xe dừng lại.
Tôi nhấc rèm cửa lên nhìn, bất ngờ khi thấy nơi này hệt như một bến xe, có không ít xe chở hồn đang đậu xung quanh để chờ qua cổng, còn có nhiều quỷ sai mặc đồng phục giống nhau chạy qua lại, xem ra đây chính là quan hộ tịch mà bác tài có nói đến lúc trước.
Đến đây, tôi thấy hơi căng thẳng: “Chú ơi, tôi mà nói sai tên của mình thì có bị điều tra ra không?”
Người lái xe nói: “Không, những con quỷ này đều có chức tước nhỏ thôi, mà lượng công việc thì không nhỏ đâu, nên không có thời gian mà đi xác thực thật giả, sau khi phân ra các điện thì các điện mới xác nhận lại hồ sơ. Mà lúc đó, thì cô đã ở trong Ngũ Điện rồi!”
“Vâng!” Tôi thở phào.
“Còn một việc nữa cần nhớ.”
“Việc gì vậy ạ?”
“Cô dùng thuật để đưa hồn ra khỏi xác, trong vòng bảy ngày không trở về xác thì sẽ chết hẳn! Cho nên phải nhớ thời hạn đó, cho dù là ai có dùng biện pháp nào để giữ cô lại, thì cũng không được đồng ý.”
“Vâng.” Trong lòng tôi cảm thấy ấm áp, đã từ rất lâu tôi không được ai quan tâm như thế, tuy sự quan tâm này là do nể mặt Âm Thao. Tôi hỏi: “Đúng rồi, chú ơi, chú tên là gì? Chú cho tôi xin tên, lúc về nhân gian tôi sẽ đốt tiền vàng cho chú.”
Người tài xế lắc đầu, nói: “Không cần đâu. Các Phán Quan đều có một pháp bảo, gọi là Nghiệt Kính, là một loại gương dùng để thẩm tra ký ức của ma quỷ, nếu tôi nói với cô tên thật, cô bị chiếc gương đó soi vào sẽ lộ thân phận của tôi, cấp trên biết tôi đưa sinh hồn xuống đây, chắc chắn sẽ lột da rút gân tôi! Bà cô của tôi ơi, cô nhìn tôi, chẳng phải là tôi không hề hỏi tên của cô sao? Tôi cũng sợ điều đó đấy!”
Hóa ra là thế.
Tôi “Ồ” một tiếng.
Người lái
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền