ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 195. Gặp Lại Diêm Quân

Chương 195: Gặp Lại Diêm Quân

Hành lang trống rỗng quen thuộc, vẫn là phong cách như trong mấy bộ phim khoa học viễn tưởng, tên Diêm Vương này ngoại trừ mỗi điểm ngàn năm trai tơ ra thì dường như cũng không có sơ hở nào nữa.

Xem ra là Ngũ Điện này đều được phân cấp rõ ràng, bên dưới có một hệ thống quản lý chặt chẽ, mà bên trên, nơi làm việc của Diêm Vương lại ở một tòa khác hẳn. Có lẽ, không phải con ma nào cũng được mang lên đây để Diêm Vương đích thân xử lý.

Khi tôi bước vào cung điện quen thuộc thì rốt cuộc đã nhìn thấy người đàn ông tôn quý nhất âm gian, nhưng hắn ta chẳng có vẻ gì là tôn quý cả, mà xem ra, lại chỉ thấy hai chữ: Cú rù!

Chẳng phải sao?

Lần trước khi gặp hắn ta, hắn ta nằm ngủ trên đống tài liệu, tuy tỉnh dậy nhưng vẫn mệt mỏi;

Lần này gặp hắn ta, tuy vẫn đang trong thời gian làm việc, như hắn ta một tay cầm bút, một tay vò đầu, khuôn mặt đẹp trai đã bị hắn ta dìm te tua, xem ra đống hồ sơ trên bàn từ trước đến nay đều làm cho hắn ta như... cú rù!

Tôi vào điện, hắn ta cũng chẳng ngẩng lên nhìn, nhưng giọng điệu thì vẫn cợt nhả, từ xa đã vọng lại: “Ồ, vương phi, bao ngày không gặp, nay nàng đến đây, chắc là nhớ trẫm rồi hả?”

Tôi cũng không biết phải xưng hô thế nào cho đúng triều đại, tôi cũng không sống lâu như hắn ta, chỉ sợ nói sai sẽ bị cười chê.

Thế là tôi nghĩ ngợi một chút, quyết định theo tuồng của hắn ta để diễn: “Diêm... Diêm Quân, ta muốn đến để nói với người việc chia tay của chúng ta.”

“Cái gì?” Đương sự còn chưa ngạc nhiên thì con quỷ sai dẫn tôi vào đã sợ muốn rớt tim ra ngoài.

Ài.

Thật là một con quỷ đáng thương, vừa nãy còn vui vẻ vì chủ tử thoát ế, ngay sau đó thì chịu đựng nỗi đau bị chia tay cho chủ tử, thật là đáng thương!

Diêm Quân cuối cùng cũng ngẩng đầu lên từ đống giấy tờ, nhưng ánh mắt nhìn tôi thì không hề gợn chút sóng, chỉ dùng đuôi bút gãi gãi lên lông mày, dường như là đang rất đau đầu: “Trẫm không chuẩn.”

Tôi nói: “Không cho phép cũng vô ích, trái tim tôi đã thuộc về người khác.”

Hắn ta vẫn không thay đổi thái độ: “Âm Thập Nhị đã chết không rõ tung tích, nàng còn thích hắn? Chỉ sợ sẽ làm lỡ mất duyên của nàng. Đời người ngắn ngủi, hà tất vì một tên ngốc đó mà hy sinh?”

Tôi nói: “Không, ta giờ lại đổi đối tượng sang họ Mạnh rồi.”

Lời vừa dứt, Diêm Quân cuối cùng cũng thay đổi sắc mặt.

“Ố?” Hắn ta nhíu mày, lộ ra nụ cười thích thú, phẩy phẩy tay, ra hiệu cho con quỷ sai đang shock vì nhận được tin dữ lui xuống, đợi khi không còn ai, hắn ta mới vươn vai, dựa vào ghế, uống miếng trà: “Mạnh Trần giờ ở đâu?”

Hắn ta quả nhiên nghe hiểu ý của tôi.

Tôi nói: “Ngài muốn biết Mạnh Trần ở đâu thì hãy mang tung tích của Âm Thao đổi lấy.”

Diêm Quân uống ngụm trà, điềm tĩnh nói: “Trẫm cũng không biết giờ này hắn ở đâu.”

Tôi bước lên một bước: “Vậy ngài nói cho ta nghe, thuốc giải của canh Mạnh Bà là thứ gì?”

Hắn ta thích chí nhìn tôi: “Nàng vì ai mà cần thuốc giải canh Mạnh Bà?”

Tôi nói: “Bạn bè.”

Ông ta hỏi: “Là nam, hay nữ?”

Tôi nói: “Có cả nam lẫn nữ.”

Hắn ta cười sung sướng, kiểu như thở phào nhẹ nhõm: “Xem ra là nàng đã thật sự gặp được Mạnh Trần, nhưng đáng tiếc, trẫm cũng không biết thuốc giải của canh Mạnh Bà.”

Tôi á một tiếng: “Ngài đến

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip